HÃY QUỲ - HÃY RẼ - HÃY ĐI
“Họ liền sấp mình thờ lạy Người!”.
Hiển Linh không phải lễ của ánh sao, mà là lễ của những chuyển động!
Kính thưa Anh Chị em,
Lễ Hiển Linh thường được nói đến với một ngôi sao lạ rực sáng giữa đêm đông. Nhưng Tin Mừng không dừng lại ở ánh sao mà còn nói đến một chuỗi chuyển động rất người, rất thật, cũng là bài học cho mỗi chúng ta: ‘hãy quỳ – hãy rẽ – và hãy đi!’.
“Các đạo sĩ liền sấp mình thờ lạy Người” - họ ‘quỳ’. Điều gây sửng sốt không phải là cử chỉ thờ lạy, mà là đối tượng thờ lạy. Không phải ngai vàng, quyền lực, nhưng là một Hài Nhi nghèo hèn, hoàn toàn lệ thuộc, lặng thinh trong máng lừa. “Sấp mình” ở đây không là dấu yếu đuối, nhưng là giây phút con người buông mình trước mầu nhiệm; là thú nhận, ‘Con đã đi xa, đã tìm nhiều, nhưng cuối cùng không nắm được Ngài’. Chính khi ấy, Thiên Chúa mới tỏ mình - không bằng quyền lực, nhưng bằng sự mong manh. Không quỳ, bạn chỉ ảo tưởng về mình; quỳ rồi, chúng ta mới biết thờ lạy. “Khiêm nhường là mảnh đất nơi thờ lạy đích thực nảy mầm; và thờ lạy là tình yêu đáp trả tình yêu!” - Judson Cornwall.
“Họ đã đi lối khác mà về” - họ ‘rẽ’. Gặp được Chúa, không ai có thể trở về lối cũ vốn có thể quen thuộc, an toàn; nhưng cũng có thể là lối của sợ hãi, nghi kỵ và vong thân. ‘Rẽ’ không có nghĩa là phản bội quá khứ, nhưng là để ‘không phản bội ánh sáng’ mình đã gặp. Một đức tin không làm rẽ hướng rất có thể chỉ là một ý tưởng đẹp, chưa phải là một cuộc gặp gỡ. Gặp được Chúa, người ta không thể sống như cũ - không vì Ngài đòi hỏi, nhưng vì trái tim đã được đặt sang một hướng khác. “Không gì làm tê liệt đời sống bằng thái độ cho rằng, mọi thứ không thể đổi thay!” - Warren Wiersbe.
Và rồi, “Họ về” - họ ‘đi’. Các đạo sĩ không dựng lều ở Bêlem, không giữ cuộc gặp gỡ cho riêng mình. Họ trở về với thế giới, nhưng không còn là những con người cũ. Ai đã quỳ thật sự, rẽ thật sự, thì phải đi. Họ không để lại một huấn dụ, chỉ lặng lẽ ra đi, mang theo một ký ức không ai lấy mất. Không phải mọi chứng tá đều cần lời: có những cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa sâu đến mức, chính cuộc đời đã nói thay; và có những người không nói về Chúa, nhưng cả đời họ trở thành một lối dẫn đến Ngài. “Khi chúng ta cố gắng trở nên tốt hơn chính mình, mọi điều chung quanh cũng trở nên tốt hơn!” - Paulo Coelho.
Anh Chị em,
Lễ Hiển Linh không hỏi, “Bạn đã thấy ánh sao chưa?”; nhưng hỏi, “Bạn đã chuyển động chưa?”. Vậy hãy quỳ trước một Thiên Chúa thường ẩn mình, rẽ khỏi những lối dẫn bạn xa Ngài, và đi, mang ánh sáng Ngài vào đời. Hiển Linh không để ngắm, mà để bước theo và ra đi. Khi bạn đứng yên, ánh sao chỉ là một vệt sáng từ xa; khi bạn chuyển động, nó trở thành con đường dẫn đến Giêsu, nơi quyền năng hoá thành tình yêu. “Cách duy nhất để thấu hiểu sự thay đổi là đắm mình vào đó, theo chuyển động của nó, và hoà vào điệu múa!” - Alan Watts.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con quỳ gối trước mầu nhiệm, nhẹ lòng rẽ khỏi những lối lầm lạc, và ra đi trong ánh sáng để nói về Đấng đã kéo con ra khỏi bóng tối!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Họ liền sấp mình thờ lạy Người!”.
Hiển Linh không phải lễ của ánh sao, mà là lễ của những chuyển động!
Kính thưa Anh Chị em,
Lễ Hiển Linh thường được nói đến với một ngôi sao lạ rực sáng giữa đêm đông. Nhưng Tin Mừng không dừng lại ở ánh sao mà còn nói đến một chuỗi chuyển động rất người, rất thật, cũng là bài học cho mỗi chúng ta: ‘hãy quỳ – hãy rẽ – và hãy đi!’.
“Các đạo sĩ liền sấp mình thờ lạy Người” - họ ‘quỳ’. Điều gây sửng sốt không phải là cử chỉ thờ lạy, mà là đối tượng thờ lạy. Không phải ngai vàng, quyền lực, nhưng là một Hài Nhi nghèo hèn, hoàn toàn lệ thuộc, lặng thinh trong máng lừa. “Sấp mình” ở đây không là dấu yếu đuối, nhưng là giây phút con người buông mình trước mầu nhiệm; là thú nhận, ‘Con đã đi xa, đã tìm nhiều, nhưng cuối cùng không nắm được Ngài’. Chính khi ấy, Thiên Chúa mới tỏ mình - không bằng quyền lực, nhưng bằng sự mong manh. Không quỳ, bạn chỉ ảo tưởng về mình; quỳ rồi, chúng ta mới biết thờ lạy. “Khiêm nhường là mảnh đất nơi thờ lạy đích thực nảy mầm; và thờ lạy là tình yêu đáp trả tình yêu!” - Judson Cornwall.
“Họ đã đi lối khác mà về” - họ ‘rẽ’. Gặp được Chúa, không ai có thể trở về lối cũ vốn có thể quen thuộc, an toàn; nhưng cũng có thể là lối của sợ hãi, nghi kỵ và vong thân. ‘Rẽ’ không có nghĩa là phản bội quá khứ, nhưng là để ‘không phản bội ánh sáng’ mình đã gặp. Một đức tin không làm rẽ hướng rất có thể chỉ là một ý tưởng đẹp, chưa phải là một cuộc gặp gỡ. Gặp được Chúa, người ta không thể sống như cũ - không vì Ngài đòi hỏi, nhưng vì trái tim đã được đặt sang một hướng khác. “Không gì làm tê liệt đời sống bằng thái độ cho rằng, mọi thứ không thể đổi thay!” - Warren Wiersbe.
Và rồi, “Họ về” - họ ‘đi’. Các đạo sĩ không dựng lều ở Bêlem, không giữ cuộc gặp gỡ cho riêng mình. Họ trở về với thế giới, nhưng không còn là những con người cũ. Ai đã quỳ thật sự, rẽ thật sự, thì phải đi. Họ không để lại một huấn dụ, chỉ lặng lẽ ra đi, mang theo một ký ức không ai lấy mất. Không phải mọi chứng tá đều cần lời: có những cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa sâu đến mức, chính cuộc đời đã nói thay; và có những người không nói về Chúa, nhưng cả đời họ trở thành một lối dẫn đến Ngài. “Khi chúng ta cố gắng trở nên tốt hơn chính mình, mọi điều chung quanh cũng trở nên tốt hơn!” - Paulo Coelho.
Anh Chị em,
Lễ Hiển Linh không hỏi, “Bạn đã thấy ánh sao chưa?”; nhưng hỏi, “Bạn đã chuyển động chưa?”. Vậy hãy quỳ trước một Thiên Chúa thường ẩn mình, rẽ khỏi những lối dẫn bạn xa Ngài, và đi, mang ánh sáng Ngài vào đời. Hiển Linh không để ngắm, mà để bước theo và ra đi. Khi bạn đứng yên, ánh sao chỉ là một vệt sáng từ xa; khi bạn chuyển động, nó trở thành con đường dẫn đến Giêsu, nơi quyền năng hoá thành tình yêu. “Cách duy nhất để thấu hiểu sự thay đổi là đắm mình vào đó, theo chuyển động của nó, và hoà vào điệu múa!” - Alan Watts.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con quỳ gối trước mầu nhiệm, nhẹ lòng rẽ khỏi những lối lầm lạc, và ra đi trong ánh sáng để nói về Đấng đã kéo con ra khỏi bóng tối!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)