Ngày 06-07-2026
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Ngày 07/07: Rogate - Anh em hãy xin – Lm. Phanxicô Xavie Nguyễn Phúc Thiện, RCJ
Giáo Hội Năm Châu
03:03 06/07/2026

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi ấy, người ta đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám. 33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng : “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ !” 34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo : “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ.”

35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng : “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

Đó là Lời Chúa
 
ĐÔI MẮT CÓ TIM
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
17:17 06/07/2026
ĐÔI MẮT CÓ TIM

“Đức Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng”.

Có người hỏi Mẹ Têrêxa, làm sao Mẹ có thể nhận ra Đức Kitô? Mẹ trả lời: “Tôi nhìn từng người như Chúa Giêsu cải trang. Mỗi người nghèo là Đức Kitô trong hình dạng đau khổ!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Mẹ Têrêxa học được cách nhận ra Chúa Giêsu cải trang nơi người nghèo. Có những đôi mắt nhìn rất rõ mà không thấy con người; nhìn rất xa mà không nhìn sâu. Lời Chúa hôm nay cho thấy Chúa Giêsu nhìn thấu con người và nỗi đau của từng người bằng một ‘đôi mắt có tim’.

Thấy đám đông lầm than vất vưởng, Chúa Giêsu không thấy một đám người vô danh; Ngài thấy từng cuộc đời. Bản Hy Lạp viết eskylmenoi kai errimmenoi - “bị xâu xé và quăng xuống”. Đó là những con người bị cuộc đời làm cho tơi tả, bị bỏ mặc như chiên không người chăn. Ngài thấy những vết thương ẩn sau mỗi khuôn mặt; thấy nỗi mệt mỏi ẩn sau những bước chân; thấy những tiếng kêu không ai nghe.

Vậy mà ánh mắt của Ngài không dừng ở lòng trắc ẩn; nó luôn hoá thành một bước chân. Vì thế, Ngài bước đến chữa lành, giải thoát, rồi nói với các môn đệ: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít!”. Ai nhìn bằng một ‘đôi mắt có tim’ sẽ không thể đứng yên trước những cánh đồng đang chờ người gặt. Lòng thương xót đích thực không kết thúc bằng giọt nước mắt, nhưng khởi đầu bằng một đôi chân biết lên đường. “Điều tình yêu nhìn thấy, đôi chân phải tìm đến!” - Madeleine Delbrêl.

Hôsê cũng hé lộ một Thiên Chúa biết đau vì dân Ngài. Israel đã tự lập vua mà không cần Ngài, lấy bạc vàng đúc nên ngẫu tượng và dựng lên những bàn thờ của riêng mình - bài đọc một. Nhưng Thiên Chúa không vì thế mà thôi nhìn họ bằng mắt xót thương. Giữa một dân nhiều lần phản bội, Thánh Vịnh đáp ca vẫn tha thiết: “Nhà Israel, hãy tin cậy Chúa!”. Điều Thiên Chúa tìm kiếm không phải là thêm những bàn thờ, nhưng là những trái tim biết trở về.

Nhưng trở về với Chúa không dừng lại ở cảm xúc đạo đức. Chúng ta thương, rồi quên; xót xa, rồi bước tiếp; thích bàn về truyền giáo hơn là trở thành người truyền giáo; thích lập kế hoạch hơn là quỳ xuống cầu nguyện. Điều lạ là trước khi sai các môn đệ lên đường, Chúa Giêsu lại bảo họ cầu xin Chủ mùa gặt. Truyền giáo không bắt đầu từ những chương trình lớn, nhưng từ những con người biết ở lại với Chúa. “Chúng ta không cần quá nhiều ý tưởng lý thuyết về kế hoạch mục vụ. Điều cần là cầu nguyện với Chủ mùa gặt!” - Lêô XIV.

Anh Chị em,

Đức Kitô là dung mạo hữu hình của lòng thương xót Chúa Cha. Nơi Ngài, Thiên Chúa không chỉ nhìn thấy nỗi khổ của con người, nhưng bước vào chính nỗi khổ ấy. Trên thập giá, Ngài mang lấy mọi vết thương và mọi phận người bị bỏ rơi để trao ban sự sống mới. Từ đó, không một ai còn nằm ngoài ánh mắt yêu thương của Thiên Chúa. Theo Đức Kitô là để chúng ta cũng biết nhìn bằng một ‘đôi mắt có tim’, nhận ra nơi mỗi con người một người anh em được Thiên Chúa yêu.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin đổi ánh nhìn của con trước khi đổi công việc; để mỗi người con gặp không còn chỉ là một khuôn mặt, nhưng là một người anh em được Chúa yêu!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Thông điệp thứ 3 của Đức Giáo Hoàng Leo XIV gửi tới Hoa Kỳ trong vòng 3 ngày
Vũ Văn An
14:12 06/07/2026

Người dân Mỹ hân hoan chào đón sự bầu chọn của Giáo hoàng Leo XIV trong lần hiện ra đầu tiên của ngài tại quảng trường Saint-Pierre, ngày 8 tháng 5 năm 2025. Andrea Mancini / NurPhoto via AFP


Kathleen N. Hattrup, trong bản tin Aleteia ngày 06/07/2026, cho hay: Vị Giáo hoàng đầu tiên sinh ra tại Hoa Kỳ đã đặc biệt hiện diện trong các lễ kỷ niệm 250 năm thành lập quốc gia.

Tối thứ Sáu, Đức Giáo Hoàng Leo đã kết nối trực tuyến với một buổi lễ trong đó ngài được trao tặng Huân chương Tự do. Ngày hôm sau, ngày 4 tháng 7, một bức thư của Đức Giáo Hoàng gửi tới Hoa Kỳ nhân kỷ niệm 250 năm thành lập đã được công bố. Sau đó, vào tối Chúa nhật, Đức Thánh Cha đã gửi thông điệp qua video đến điểm dừng chân cuối cùng của cuộc hành hương Thánh Thể, vốn đang trải dài dọc theo con đường nối liền với 13 thuộc địa ban đầu.

Trong thông điệp cuối cùng này, Đức Giáo Hoàng đã nói về một số vị thánh của Hoa Kỳ, và chỉ ra "di sản Thánh Thể của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ", mà ngài nói là "mạnh mẽ, mặc dù phần lớn chưa được biết đến".

Cuộc hành hương có chủ đề “Một Quốc gia, Dưới sự che chở của Chúa” và bắt đầu tại đền thờ Đức Mẹ đầu tiên của Hoa Kỳ, Đức Mẹ La Leche, ở Florida, sau đó đi về phía bắc đến Maine, và kết thúc ở Philadelphia.

Đây là toàn văn lời của Đức Giáo Hoàng:

~

Anh chị em thân mến trong Chúa Kitô,

Tôi rất vui mừng được chào đón anh chị em tại lễ kết thúc Cuộc Hành hương Thánh Thể Quốc gia. Như anh chị em đã biết, các cuộc hành hương bắt nguồn sâu xa từ truyền thống Do Thái - Kitô giáo và thường được thực hiện để kỷ niệm những ngày lễ quan trọng khi cộng đồng cùng nhau cầu nguyện. Trong bối cảnh đó, việc kỷ niệm 250 năm thành lập Hợp chúng quốc Hoa Kỳ bằng một cuộc hành hương tập trung vào Chúa chúng ta là đặc biệt thích hợp. Khi anh chị em đi qua nhiều trong số mười ba thuộc địa ban đầu, anh chị em đã cầu nguyện cho sự hiệp nhất, đổi mới và chữa lành cho đất nước, dưới khẩu hiệu “Một Quốc gia Dưới sự che chở của Chúa”. Những ý định này cũng rất gần gũi với trái tim tôi. Vì lý do đó, tôi bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ và tất cả những người đã đóng góp vào việc tổ chức sự kiện này, cùng với tất cả những người đã tham gia trực tiếp hoặc trực tuyến.

Quốc gia này, thống nhất “dưới sự che chở của Chúa”, đã được thấm nhuần một niềm tin nhận biết quyền tối cao của Chúa ngay cả trước khi được chính thức thành lập. Cuộc hành hương của anh chị em bắt đầu tại Saint Augustine, Florida, nơi vào ngày 8 tháng 9 năm 1565, Lễ Sinh nhật Đức Mẹ Maria, một Thánh lễ Tạ ơn đã được cử hành bởi các nhà thám hiểm và người định cư Tây Ban Nha khi họ đến, tiếp theo là một bữa tiệc được chia sẻ với bộ tộc Seloy địa phương. Sự kiện lịch sử này, cùng với nhiều sự kiện khác, chứng minh di sản Thánh Thể mạnh mẽ, mặc dù phần lớn chưa được biết đến, của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Di sản này, thay vì bị lãng quên, phải tiếp tục là nguồn gốc của sự đổi mới và hiệp nhất.

Với ơn phước của Thiên Chúa Toàn năng, di sản này đã tiếp tục sinh hoa kết trái bằng cách dẫn dắt các thế hệ người Công Giáo Mỹ mới đến với Chúa Giêsu Kitô. Chúa cũng đã soi sáng cho một số người nam và nữ làm chứng cho Tin Mừng một cách triệt để. Tôi nghĩ đến các vị tử đạo ở New York và Georgia, Thánh Kateri Tekakwitha, Thánh Elizabeth Ann Seton, Thánh Katharine Drexel, Thánh John Neumann và Chân phước Fulton Sheen, người sắp được phong chân phước. Con đường mà anh chị em đã đi được đặt theo tên của một vị thánh khác, Frances Xavier Cabrini, người sáng lập một dòng tu có sứ mệnh chăm lo cho nhu cầu vật chất và tinh thần của những người nhập cư nghèo. Hoạt động tông đồ mạnh mẽ của những người nam nữ thánh thiện này, và những người khác giống như họ, sẽ không thể thực hiện được nếu không có sức mạnh mà họ có được mỗi ngày từ những giây phút cầu nguyện thầm lặng trước nhà tạm.

Thưa anh chị em, bằng việc tham gia Cuộc hành hương Thánh Thể này, anh chị em đang tiếp nối di sản đức tin vĩ đại này. Trên hành trình của anh chị em, việc cử hành Thánh Lễ, các cuộc rước kiệu Thánh Thể và việc tôn thờ Thánh Thể không hề thiếu, đã cung cấp cho anh chị em sức mạnh và sự nuôi dưỡng cần thiết để tiếp tục cuộc hành trình. Có lẽ anh chị em thậm chí đã tự mình cảm nhận được sự khao khát “bánh hằng sống từ trời xuống” (Ga 6:51). Thật vậy, Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu Kitô chính là sự sống của Giáo Hội lữ hành trên trần gian. Thánh Gioan Phaolô II đã diễn tả điều này một cách tuyệt vời trong Thông điệp Ecclesia de Eucharistia của ngài: “Thánh Thể, như sự hiện diện cứu độ của Chúa Kitô trong cộng đồng tín hữu và là lương thực thiêng liêng của cộng đồng, là tài sản quý giá nhất mà Giáo Hội có thể có trong hành trình lịch sử của mình” (số 9). Khi đất nước kỷ niệm ngày thành lập quê hương trần gian của mình, tôi hy vọng rằng kinh nghiệm hành hương này cũng sẽ giúp anh chị em hướng mắt về thiên đàng (xem Dt 11:16), và cũng nhắc nhở anh chị em rằng Thánh Thể là một hồng ân vô giá, là nguồn nuôi dưỡng không thể thiếu của chúng ta. Chính nhờ sự nhận biết và đón nhận hồng ân này mà Giáo Hội tại Hoa Kỳ sẽ tìm thấy sức mạnh để tiếp tục phục vụ bác ái cho xã hội rộng lớn hơn, đặc biệt trong các lĩnh vực giáo dục, chăm sóc sức khỏe và các dịch vụ xã hội cơ bản, đồng thời tiếp tục sứ mệnh truyền giáo của mình.

Khi cuộc hành hương này kết thúc, tôi khuyến khích anh chị em hãy đặt cuộc sống của mình dưới sự quan phòng yêu thương của Chúa khi trở về nhà, cũng như vun đắp đời sống Thánh Thể mạnh mẽ trong gia đình, bạn bè và cộng đồng của mình. Tin tưởng rằng Cuộc Hành Hương Thánh Thể sẽ mang lại nhiều hoa trái tại Hoa Kỳ, tôi phó thác tất cả anh chị em cho sự cầu bầu của Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Và xin Thiên Chúa Toàn Năng chúc phúc cho tất cả anh chị em, Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen.
 
Nước Mỹ ở đâu?
Vũ Văn An
14:29 06/07/2026



Trong bản tin ngày 3 tháng 7, 2026, một ngày trước Quốc Khánh mồng 4 tháng 7 của Hoa Kỳ, Tạp chí First Things đã cho đăng tải một lúc bài viết của nhiều tác giả về chủ đề Quốc Khánh:

Hợp chủng quốc Hoa Kỳ ra đời dựa trên một văn kiện nền tảng, Tuyên ngôn Độc lập. Và người Mỹ thường đề cao tín điều cao cả về tự do và bình đẳng. Chúng ta thực sự là một quốc gia của những lý tưởng. Tuy nhiên, vào năm 1963, khi phát biểu trên bậc thềm của Đài tưởng niệm Lincoln, Martin Luther King Jr. không chỉ muốn thách thức tâm trí và lương tâm của chúng ta bằng ý nghĩa đơn giản của tín điều và lý tưởng đó. Ông muốn khắc sâu chúng vào tận xương tủy của quốc gia chúng ta. Vì vậy, ông đã liệt kê một loạt các địa điểm, từ New Hampshire đến New York, từ Colorado đến California, đến mọi ngọn đồi và gò đất nhỏ của Mississippi. Với tinh thần đó, chúng tôi đã yêu cầu một số nhà văn và biên tập viên của FIRST THINGS suy tư về một câu hỏi muôn thuở: Bạn thấy nước Mỹ hiện thân ở đâu?

Mark Bauerlein, biên tập viên cộng tác tại FIRST THINGS:

Từ tháng 6 năm 2023 đến tháng 10 năm 2024, tôi sống ở Wisconsin, trung tâm tiểu bang, thuê một ngôi nhà có suối chảy phía sau và một trang trại của người Amish bên kia đường với những con bò đang gặm cỏ bên hàng rào. Thị trấn gần nhất (dân số 447 người) cách đó năm dặm. Nó chỉ có một con đường chính—đúng vậy, Phố Chính—với một ngân hàng cộng đồng, bưu điện, tiệm cắt tóc, thư viện, tiệm bánh-cà phê và cửa hàng quà tặng. Khi tôi bước vào ngân hàng, một giao dịch viên sẽ cất tiếng gọi, “Này, Mark, chúng tôi có thể giúp gì cho anh?” Một lần, tôi trở về sau một tuần đi vắng và ghé qua bưu điện để lấy thư, nhưng đã quá giờ đóng cửa mười phút. Tôi nghe thấy một giọng nói bên trong và gõ cửa. Cửa mở ra, và bà chủ nhìn tôi rồi nói, “Ồ, anh muốn lấy thư à—vào đi.”

Khi thức ăn sắp hết, tôi lái xe vào một trong những khu nhà của người Amish, vào một căn phòng phía sau, lấy trứng và rau, rồi bỏ tiền đô la của mình vào số tiền trong một lon cà phê trên quầy mà không gặp một ai. Những đêm tĩnh lặng và tối đen như mực, trừ những lúc trăng sáng nhất xuất hiện. Tiếng máy bay duy nhất có thể nghe thấy là tiếng máy bay phun thuốc trừ sâu hiếm hoi. Mỗi buổi chiều, tôi đạp xe hai mươi dặm trên những con đường thẳng tắp và quanh co, hai bên là những cánh đồng ngô và rừng thông, chỉ gặp một hoặc hai chiếc xe hơi, thường xuyên hơn là một chiếc xe ngựa. Chỉ một lần duy nhất, một người câu cá bằng mồi giả xuất hiện.

Chính trị và truyền thông dường như rất xa vời. Thông điệp tranh cử duy nhất trong mùa thu nóng bỏng năm 1924 là một tấm biển nhỏ trước sân, “TRỤC XUẤT TẤT CẢ NHỮNG NGƯỜI TỰ DO”, mà tôi coi đó là sự hài hước, chứ không phải chính sách. Đó là một năm của nước Mỹ thế kỷ XIX – mùa màng, vật nuôi, những người đáng tin cậy – hoặc ít nhất là một nơi có đủ những yếu tố cổ xưa để tôi hình dung ra nó như vậy.

Christopher Caldwell, biên tập viên cộng tác của Claremont Review of Books:

Trái tim tổ tiên của nước Mỹ thế kỷ XXI là vành đai ngoại ô mọc lên xung quanh các thành phố lớn của Mỹ bắt đầu từ ba thế hệ trước. Sicilia, Ireland và đế chế Nga là những nguồn gốc bí mật của những trực giác văn hóa, đạo đức và cạnh tranh đã giúp xây dựng nên Chính sách Kinh tế Mới (New Deal), tổ hợp công nghiệp quân sự và hệ thống đường cao tốc. Tương tự như vậy, những vùng ngoại ô được tạo nên từ những điều đó—với những cái tên như Annandale, Glendale và Glen Cove—chính là “Thế giới Cũ” ẩn mình đằng sau thế giới chúng ta đang sống ngày nay, cả tốt lẫn xấu: cà phê espresso, du thuyền, thị trường dự đoán, và cả trào lưu “woke”.

Đối với ca sĩ nhạc dân gian Malvina Reynolds, vùng ngoại ô là “những ngôi nhà nhỏ làm bằng vật liệu rẻ tiền”. Một cảm xúc ngớ ngẩn ngay cả vào thời điểm đó. Đúng vậy, có điều gì đó không hay về những vùng ngoại ô mới. Chúng được xây dựng cho những người chưa thực sự ổn định cuộc sống. Nhưng một tín điều đã gắn kết chúng: Giáo dục rất quan trọng. Các thể chế trung tâm của mọi vùng ngoại ô đang mọc lên như nấm là trường học và thư viện. Nghi thức lấy thẻ thư viện được coi trọng như Lễ Rước Lễ lần đầu. Lượng kiến thức và kinh nghiệm quý báu mà các vùng ngoại ô với hệ thống trường học tuyệt vời đã mang đến cho thế giới—ví dụ như Lexington, Massachusetts, hay Scarsdale, New York—có thể so sánh với những thành phố của Ý mà chúng ta thường đến chiêm ngưỡng.

Cuối cùng, người Mỹ đã ngưỡng mộ chúng. Những thị trấn nhỏ được trang hoàng để trông giống vùng ngoại ô hơn, và trong quá trình đó, chúng đánh mất rất nhiều nét đặc trưng của mình. Và những thành phố năng động ngày nay cũng giống như vùng ngoại ô. Ai đó đã gọi Los Angeles là hàng tá vùng ngoại ô đang tìm kiếm một thành phố thì đó là một sự thiếu sót. Nhưng Phoenix, Las Vegas, Austin thì sao? Những nơi đó được thiết kế như vùng ngoại ô, giống như đất nước mà chúng đã trở thành biểu tượng.

Shalom Carmy, giảng dạy nghiên cứu Do Thái và triết học tại Đại học Yeshiva :

Một con phố ở Brooklyn vào cuối những năm 1950, được bao bọc bởi Đại lộ I ở một bên, tòa nhà chung cư của tôi ở bên kia, một nhà kho và đường ray xe lửa ở hai bên còn lại, và thích hợp cho nhiều môn thể thao như bóng chày và các trò chơi khác. Khi sân bóng trải nhựa này vắng người, tôi mài giũa kỹ năng ném bóng của mình hàng giờ liền, ném vào vùng strike zone mà tôi đã vẽ bằng phấn trên tường nhà kho, hoặc ném quả bóng “Spaldeen” vào tường để luyện tập đánh trúng quả bóng bật lại. Tôi vung gậy cả bằng tay phải và tay trái. (Mickey Mantle lúc đó đang ở đỉnh cao phong độ với tư cách là một người chơi thuận cả hai tay). Làm sao một người khao khát sự xuất sắc lại không noi theo ông ấy được?)

Đó là những niềm vui khó quên trong tuổi thơ Mỹ (New York) của tôi. Mang đậm chất Mỹ không chỉ vì bóng chày có ảnh hưởng sâu sắc đến nền văn hóa đó, mà còn bởi những nỗ lực bền bỉ của tôi trước bức tường nhà kho đã khẳng định, theo cách riêng của nó, tín điều của người nhập cư về nước Mỹ của cha tôi: một tín điều dựa trên niềm tin ngầm rằng bạn có thể đạt được bất cứ điều gì trong giới hạn hợp lý nếu bạn nỗ lực đủ chăm chỉ.

Người cha, người đã khuyến khích những nỗ lực của tôi với tư cách là một cầu thủ bóng chày, quan tâm hơn bao giờ hết đến việc nhìn thấy tôi tạo dấu ấn thông qua việc học Torah, sự chính trực cá nhân và vô số các hoạt động trí thức. Nhà kho đã được xây dựng lại từ lâu, nhưng sự cống hiến của tôi khi đó có thể đã nói lên hoặc báo trước những gì tôi đã cố gắng tạo dựng cho bản thân trong suốt cuộc đời. Tôi hy vọng đó là một phần của những gì nước Mỹ, ở thời kỳ tốt đẹp nhất, vẫn đại diện.

Mary Eberstadt, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Đức tin và Lý trí :

Một trong những đặc điểm địa hình quan trọng nhất trong lịch sử nước Mỹ là một dải đất nhỏ, bằng phẳng ở vùng nông thôn trung tâm New York. Ngày nay, nơi này bị bao phủ bởi rừng cây, chỉ được đánh dấu ở một đầu bằng một tượng đài đá khiêm tốn, chiều dài của nó thay đổi từ một đến bảy dặm, tùy thuộc vào mùa.

Tuy nhiên, chính vì địa điểm nhỏ bé này, bộ tộc Oneida thuộc Liên minh Iroquois đã đứng về phía người Mỹ, cuối cùng tạo ra động lực quan trọng cho phe thực dân. Vì điều đó, chiến trường Oriskany gần đó đã trở thành một trong những địa điểm đẫm máu nhất của Chiến tranh Cách mạng. Vì điều đó, những người quan sát tinh tường, trong đó có George Washington, đã nhận ra rằng địa điểm vận chuyển hàng hóa này là chìa khóa để kết nối Đại Tây Dương với nội địa lục địa - một sự kết nối các điểm nước sẽ tiếp tục thay đổi không chỉ nước Mỹ mà cả thế giới.

Mảnh đất đó được biết đến trong tiếng Anh là Oneida Carry. Lịch sử thấm đẫm nơi này, ở mọi hướng: từ người Haudenosaunee đến các vị tử đạo Dòng Tên; từ Cuộc Đại Thức Tỉnh lần thứ hai đến những năm tháng bùng nổ đầy màu sắc của Kênh Erie; từ sự trỗi dậy và suy tàn của các công việc sản xuất trong thế kỷ XX, đến cuộc khủng hoảng thuốc phiện và fentanyl trong thế kỷ XXI.

Dù đóng vai trò quan trọng trong câu chuyện của quốc gia, vùng Carry còn tượng trưng cho một điều khác đối với tôi. Nó là trung tâm địa lý của những thôn xóm và làng mạc nơi tôi lớn lên – một ẩn dụ nội tâm của riêng tôi về cuộc sống bắt đầu xung quanh nó, và, giống như quốc gia, đã mở rộng ra nước Mỹ rộng lớn mà nơi tưởng chừng khiêm tốn này đã tạo nên.

Michael Hanby, phó giáo sư tôn giáo và triết học khoa học tại Viện Nghiên cứu Hôn nhân và Gia đình Giáo hoàng Gioan Phaolô II thuộc Đại học Công Giáo Hoa Kỳ :

Tôi luôn bác bỏ quan niệm cho rằng nước Mỹ là một “ý tưởng” hay, tệ hơn nữa, là một “thí nghiệm”. Loại ngôn ngữ đó khiến bạn không thể yêu đất nước mình nếu bạn nghĩ rằng ý tưởng đó tồi tệ hoặc thí nghiệm đó thất bại. Nó cũng tước đi của người Mỹ cảm giác về bi kịch – cảm giác cho rằng chính điều làm nên sự vĩ đại của chúng ta, sự đón nhận những khả năng vô hạn, lại chứa đựng mầm mống của sự tan rã. Không nghi ngờ gì nữa, những quan niệm như vậy góp phần giải thích cho những biến động dữ dội của chúng ta giữa chủ nghĩa dân tộc cực đoan và sự tự ghét bản thân. Ngược lại, nếu nghĩ về nước Mỹ như là quê hương, như một dân tộc và một phần đất được ban tặng chứ không phải được lựa chọn, thì đó đã là một cảm nhận bi kịch (đặc biệt nếu chúng cũng từng bị chiếm đoạt).

Khi tôi nghĩ về “nước Mỹ đang ở đâu” từ quan điểm này, câu trả lời đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là… Walmart, mặc dù tôi nhận ra rằng mọi đế chế cuối cùng đều có hồi kết và ngay cả Walmart cũng có thể sớm nhường chỗ cho những nơi huyền ảo hơn. Nhưng Walmart là tất cả những gì còn lại của góc nhỏ vô danh ấy của nước Mỹ mà nhiều thế hệ trong gia đình tôi đã tạo dựng nên từ những khu rừng Ozark, từng khúc gỗ một.

Đó là một góc của nước Mỹ nơi mọi người thường “đến thị trấn” vào thứ Bảy, nơi phụ nữ mua sắm ở quảng trường và đàn ông lẻn vào các kho gỗ để kể lại những câu chuyện cũ và nhấp một ngụm rượu whisky. Một góc phố nhộn nhịp với những cửa hàng tạp hóa nhỏ do gia đình tự quản, cửa hàng bách hóa, cửa hàng đồ sắt và cửa hàng bán đồ khô được truyền từ cha sang con, cùng những hiệu thuốc có quầy nước giải khát nơi những bà cụ mắt cá chân sưng phù tụ tập vào buổi sáng uống cà phê và kể lại những trò nghịch ngợm sau giờ học của con cái cho bố mẹ vào buổi chiều.

Walmart (và các cửa hàng vệ tinh của nó) nằm ở điểm giao nhau của các lực lượng “tiến bộ”, lực lượng của thời gian và các lực lượng nhân khẩu học mà dân số không thể nhận thức được. Nó đứng ở vị trí của một nước Mỹ mà tôi đã may mắn (trong thời gian ngắn) được biết đến và có đặc ân được nghe những câu chuyện của nó, một nước Mỹ của những nhân vật và huyền thoại đã để lại những dấu vết mờ nhạt cho những người có mắt để thấy và tai để nghe trên những tòa nhà đổ nát, trong những chai rỗng vẫn còn được tìm thấy chôn sâu trong các thùng gỗ, trong khu đất trống từng là nhà máy ván sàn nơi tôi xẻ gỗ cùng ông nội, và trong những bia mộ của những bà cụ mắt cá chân sưng phù. Một nước Mỹ giờ đây chủ yếu tồn tại trong ký ức của tôi, nơi bi kịch và vẻ đẹp giản dị hòa quyện với lòng biết ơn.

Liel Leibovitz, biên tập viên cấp cao của tạp chí Tablet:

Mọi người Mỹ đều hiểu quá rõ nỗi khổ khi đi du lịch nước ngoài.

Một mặt, chúng ta muốn được chiêm ngưỡng Cung điện Doge ở Venice, chẳng hạn, hay những ngôi chùa ở Bắc Kinh, dạo bước trên khu Kasbah của Marrakech hoặc nhâm nhi một ly rượu Pouilly-Fuissé ướp lạnh trong một quán rượu quyến rũ ở Paris. Mặt khác, tất cả những điều này đều liên quan đến việc giao tiếp với những người không phải là người Mỹ, nghĩa là những người có thể đột nhiên quyết định đóng cửa quán rượu của họ vì đã 2 giờ chiều và văn hóa của họ đòi hỏi một giấc ngủ trưa.

May mắn thay, có một cách để những người yêu nước tự hào như chúng ta vừa có thể tận hưởng thế giới vừa được thưởng thức ẩm thực nơi đây. Đó chính là EPCOT.

Nó được hình thành vào giữa những năm 1960 bởi Walt Disney vĩ đại. Sau khi xây dựng thành công công viên giải trí Disneyland, Walt muốn một cái gì đó lớn hơn. Ông muốn xây dựng thành phố của tương lai, những vòng tròn đồng tâm của văn hóa, thương mại và giải trí, được kết nối bằng đường ray đơn và hệ thống vận chuyển người tự động. Ông gọi đó là Cộng đồng Nguyên mẫu Thử nghiệm của Ngày mai, hay gọi tắt là EPCOT.

Nhưng Walt đã qua đời không lâu sau khi hình dung ra EPCOT, và các nhà thiết kế của công ty ông không muốn xây dựng một công trình tham vọng như vậy khi ông không còn nữa. Họ quyết định xây dựng một công viên giải trí, và biến nó thành một Hội chợ Thế giới thường niên. Công viên này từng là dự án xây dựng lớn nhất trên trái đất, với lối đi World Showcase trưng bày các gian hàng đại diện cho mười một quốc gia trên bốn châu lục.

Điều đó có nghĩa là giờ đây bạn hoàn toàn có thể thưởng thức rượu vang Pháp thơm ngon trong một bản sao hoàn hảo của con phố nhỏ ở Paris, hoặc nhâm nhi tách trà ngọt trong một tòa nhà mang kiến trúc Ả Rập tinh tế đến mức bạn sẽ tưởng như đang ở Ma-rốc. Và bạn có thể làm tất cả những điều đó mà không cần rời khỏi tiểu bang Florida rộng lớn, nơi không có gì đóng cửa để nghỉ trưa và không ai sẽ chế giễu bạn vì không nói được ngôn ngữ địa phương. Than ôi, những kẻ hoài nghi chế giễu công viên vì cho rằng nó không chân thực, thương mại hóa và thô thiển. Họ đã bỏ lỡ điểm mấu chốt. Bất kỳ đế chế nào, nếu dốc hết tâm trí và sức mạnh, cũng có thể thống trị thế giới. Nhưng phải cần đến sự khéo léo của một người Mỹ thực thụ như Walt Disney mới có thể mang cả thế giới về nước và thu gọn nó vào một lối đi thanh lịch, hoàn chỉnh với những cửa hàng quà tặng quyến rũ. Đó là minh chứng cho sự kết hợp hoàn hảo giữa trí tưởng tượng và thương mại, và là bằng chứng, như thể cần thêm bằng chứng nào nữa, rằng nước Mỹ là động lực thúc đẩy thế giới tiến lên.

Wilfred M. McClay, Giáo sư Victor Davis Hanson về Lịch sử Cổ điển và Văn minh Phương Tây tại Đại học Hillsdale:

Tôi sinh ra ở miền trung Illinois, nhưng chúng tôi chuyển đến Maryland khi tôi năm tuổi, và tôi chỉ có một vài ký ức về thời gian trước đó. Nhưng tôi không bao giờ quên vùng nông thôn, với những con đường thẳng tắp trải dài vô tận cắt ngang vùng đất bằng phẳng và không có gì đặc sắc, và màu đen như than của đất Drummer màu mỡ, hoàn toàn khác với đất cát mà tôi quen thuộc ở Maryland. Nó có vẻ đẹp tráng lệ riêng.

Mỗi mùa hè, gia đình tôi lại cùng nhau lên xe và lái xe về phía tây từ Maryland để thăm bà ngoại ở Charleston, Illinois. Là thủ phủ của quận Coles, Charleston có uy tín nhất định trong vùng. Nơi đây tự hào có một tòa án rất đẹp, nằm ở trung tâm quảng trường thị trấn, dọc theo đó là các cửa hàng mà mẹ tôi thích mua sắm, thường là từ những người bán hàng mà bà quen biết từ khi còn nhỏ. Charleston cũng là nơi diễn ra hội chợ của quận và cuộc tranh luận Lincoln-Douglas lần thứ tư, một sự kiện mà người dân địa phương dường như vẫn nhớ như thể mới xảy ra ngày hôm qua.

Đó là một nơi sống sôi động, lành mạnh và trật tự, với một số tiện nghi: một trường đại học (nay là Đại học Đông Illinois), một thư viện Carnegie tráng lệ, các rạp chiếu phim, bao gồm hai rạp chiếu phim ngoài trời, một quầy bán bia A&W Root Beer và một quán Dog n Suds, và một hồ nước gần đó với các hoạt động bơi lội, chèo thuyền và tắm nắng. Nó thật lý tưởng - và mang đậm chất Mỹ.

Nhiều năm sau, khi tôi gặp những nhà văn như Sinclair Lewis, người đã tạo dựng sự nghiệp bằng cách khinh miệt những thị trấn nhỏ bé này, tôi đã rất kinh ngạc. Nhưng đúng vậy, hơn một thế kỷ trước, vùng Trung Tây, từng được ca ngợi là quê hương của Abraham Lincoln, biểu tượng của nền dân chủ Mỹ, đã trở thành mục tiêu của sự khinh miệt văn hóa gay gắt, mà đối tượng chính là các thị trấn nhỏ. "Cuộc nổi dậy từ làng quê" là tên gọi mà Carl Van Doren đặt cho thời điểm văn học và văn hóa này trong nghiên cứu năm 1921 của ông, "Tiểu thuyết Mỹ". Người ta nói rằng Ernest Hemingway đã phàn nàn về ngôi nhà thời thơ ấu của mình, Oak Park, Illinois - một vùng ngoại ô rất duyên dáng với Frank Lloyd Wright là một trong những cư dân - rằng đó là một nơi có "những bãi cỏ rộng lớn và những tâm hồn hẹp hòi".

Các nhà văn nổi tiếng của chúng ta cũng là một phần của nước Mỹ. Nhưng không ai có thể thuyết phục tôi rằng họ là những người có tâm hồn rộng mở. Tôi biết rõ hơn.

Và rồi, năm năm trước, vợ chồng tôi chuyển đến một thị trấn nhỏ ở miền nam Michigan. Đây là một nơi sống sôi động, lành mạnh và trật tự, với tòa án quận và quảng trường thị trấn. Thành phố được bao quanh bởi các cửa hàng và văn phòng, một vài trường cao đẳng gần đó và một hồ nước tuyệt đẹp. Có những lúc tôi tưởng tượng mình đang ở Charleston.

Walter A. McDougall, Giáo sư Alloy-Ansin về Quan hệ Quốc tế và giáo sư lịch sử tại Đại học Pennsylvania:

Quần đảo Hawaii gần như là lãnh thổ cuối cùng trở thành một phần của Hoa Kỳ, được sáp nhập bằng nghị quyết chung của Quốc hội năm 1898. Quần đảo này là nơi sinh sống của người Hawaii bản địa, người châu Á di cư (chủ yếu là người Nhật Bản) và người da trắng (haole). Người ủng hộ chính của việc sáp nhập là Bộ Hải quân Hoa Kỳ, từ lâu đã thèm muốn một vịnh nhỏ tuyệt đẹp trên đảo Oahu, cách Honolulu khoảng sáu dặm về phía tây bắc. Người Hawaii gọi nó là wai momi (vùng nước ngọc trai), và chúng ta biết đến nó với tên gọi Trân Châu Cảng. Đến năm 1940, cảng này đã trở thành căn cứ chính của Hạm đội Thái Bình Dương.

Đối với người Mỹ đang kỷ niệm 250 năm ngày độc lập trong một thời đại bị ám ảnh bởi những cuộc “chiến tranh trường kỳ”, thật khó để tưởng tượng một thời điểm mà toàn bộ bán cầu Đông có thể tiến hành chiến tranh tổng lực mà không có sự tham gia của chúng ta. Thời đại đó đã kết thúc khi chính quyền của Tổng thống Franklin D. Roosevelt áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế đối với Đế quốc Nhật Bản, quân đội nước này đã xâm lược Trung Quốc đại lục vào năm 1937. Các chỉ huy ở Tokyo, nhận thấy rằng lực lượng của họ phải giành quyền kiểm soát Đông Nam Á để bù đắp cho sự mất mát dầu mỏ nhập khẩu và các mặt hàng khác, đã chọn tấn công Trân Châu Cảng để ngăn Hải quân Hoa Kỳ phá hỏng kế hoạch của họ. Máy bay ném bom bổ nhào của Nhật Bản đã đạt được yếu tố bất ngờ hoàn toàn vào ngày 7 tháng 12 năm 1941. Các thiết giáp hạm của Mỹ bị đánh chìm hoặc hư hại nặng; khoảng 2,400 người thiệt mạng.

Hai mươi năm sau, chính phủ Hoa Kỳ quyết định xây dựng một tượng đài ở Trân Châu Cảng để tưởng niệm ngày mà Franklin D. Roosevelt nói sẽ “mãi mãi trong nỗi ô nhục”. Nó bao gồm một đài tưởng niệm dài 184 feet (khoảng 52 mét) được treo lơ lửng trên xác tàu USS bị chìm. Đài tưởng niệm nằm ở Arizona, và mỗi năm có hai triệu người đến thăm. Đặc điểm nổi bật nhất của đài tưởng niệm là một lỗ hổng trên sàn nhà, qua đó du khách có thể quan sát boong của chiến hạm đã bị đánh chìm. Dầu vẫn còn rò rỉ từ con tàu có thể được nhìn thấy nổi lên trên mặt nước. Người Hawaii gọi đó là “những giọt nước mắt đen” của các thủy thủ trên tàu Arizona.

Mọi người Mỹ nên hành hương đến Trân Châu Cảng và suy tư về những sự kiện định mệnh của buổi sáng Chúa nhật hôm đó. Liệu đài tưởng niệm có còn lay động giới trẻ ngày nay hay không thì chưa rõ. Nhưng những người lớn tuổi luôn nghẹn ngào khi nhớ lại tầm vóc của những gì đã xảy ra ở đó, vào ngày mà người dân Mỹ mất đi sự ngây thơ của mình. Bởi vì Trân Châu Cảng thực sự là một nơi thánh thiêng của nước Mỹ, không kém gì Bunker Hill hay Gettysburg.

Ephraim Radner, giáo sư danh dự về thần học lịch sử tại Đại học Wycliffe:

Tôi lớn lên ở miền bắc California. Hơn một lần khi còn nhỏ, và nhiều lần kể từ đó, tôi đã đến thăm Pháo đài Ross, trên bờ biển Sonoma của Thái Bình Dương. “Ross” bắt nguồn từ “Russ”, vì đây là một trạm giao dịch cũ của Nga có từ năm 1812, khi 25 người Nga và 80 người bản địa Alaska đến. Nó hoạt động cho đến năm 1841, khi được bán cho John Sutter, người nổi tiếng trong thời kỳ Cơn sốt vàng. Bạn có thể đi bộ qua các khu nhà ở được xây dựng lại, nhà của các sĩ quan và gia đình họ. Một nhà nguyện (Chính thống giáo). Một nghĩa trang đầy trẻ em và nhiều người bản địa Pomo. Năm 1836, John Veniaminov (sau này được phong là “Innocent of Alaska”) đã đến thăm mục vụ tại pháo đài. Là một nhà truyền giáo trẻ tuổi, John là một nhà truyền giáo và giáo lý gia xuất sắc trong số người Aleut. Tại Pháo đài Ross, ông đã gặp những người Công Giáo đầu tiên của mình (người Mexico). Một cuộc tụ họp kỳ lạ của những hy vọng!

Pháo đài Ross nằm chênh vênh trên một vách đá cao, lộng gió. Bên dưới là những con sóng nguy hiểm của Thái Bình Dương. (Nghĩa trang phía trên chứa đầy những người chết đuối.) Hải cẩu, sau khi bị săn bắt đến gần tuyệt chủng, đã quay trở lại. Đó là một nơi, như nhà thơ California Robinson Jeffers đã mô tả, nơi tiếng khóc của con người tan vào đường chân trời.

Tôi là một trong những người coi sự pha trộn các dân tộc ở Mỹ là một trong những đặc điểm hấp dẫn của đất nước này. Không phải vì sự đa dạng tự nó là một đức tính tốt. Mà đúng hơn, Mỹ là nơi mà sự va chạm rộng lớn, thường dữ dội của cuộc gặp gỡ đó, bị đẩy vào những rìa cao chót vót của thế giới, được lấp đầy bởi một khát vọng có nguồn gốc và kết thúc là Chúa tể của muôn vật. Ở trạng thái tốt nhất của mình, chúng ta nhận ra điều này.

Aaron M. Renn viết bài tại aaronrenn.com:

Mặc dù không một nơi nào có thể đại diện đầy đủ cho nước Mỹ, nhưng Đường đua Indianapolis Motor Speedway là hình mẫu tiêu biểu của Mỹ. Đường đua hình bầu dục dài 2.5 dặm của nó khổng lồ theo kiểu Mỹ, với sức chứa chỗ ngồi nhiều hơn bất cứ địa điểm thể thao nào khác trên thế giới. Nó có hơn 250,000 chỗ ngồi cố định, và được cho là có thể chứa 400,000 người khi bao gồm cả khu vực bên trong đường đua.

Bản thân chiếc xe là một biểu tượng của Mỹ, là trung tâm của sức mạnh quân sự và công nghiệp của chúng ta. Vì vậy, thật phù hợp khi trường đua Speedway là nơi diễn ra một cuộc đua ô tô huyền thoại. Cuộc đua Indianapolis 500, được tổ chức vào cuối tuần Ngày Tưởng niệm, thấm đẫm tinh thần yêu nước Mỹ. Quốc ca, “Những bài hát như “America the Beautiful” và “God Bless America” được hát vang. Có màn trình diễn máy bay quân sự trên không. Và có tiếng kèn “Taps” trang trọng vang lên để tưởng nhớ những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Trường đua là nơi mà người dân vẫn yêu nước theo cách truyền thống, không hề có sự mỉa mai hay hoài nghi.

Trong khi Công thức 1 mang vẻ hào nhoáng của giới thượng lưu toàn cầu, thì Indianapolis 500 từ lâu đã thu hút người dân Mỹ bình thường. Thay vì phun một chai sâm panh đắt tiền, người chiến thắng lại uống sữa. Những chi tiết này không hoàn toàn phục vụ cho sự nổi bật và phổ biến của sự kiện. Nhưng đó cũng là lý do tại sao Trường đua Indianapolis vẫn là một địa điểm đậm chất Mỹ, một địa điểm mang tính dân chủ cơ bản với sức hấp dẫn đối với tầng lớp trung lưu.

R. R. Reno, Chủ Bút của FIRST THINGS:

Vợ chồng tôi gần đây đã đến thăm Đài tưởng niệm Quốc gia Chiến trường Little Bighorn ở phía đông nam Montana. Vào cuối tháng 6 năm 1876, một đội kỵ binh Hoa Kỳ do George A. Custer chỉ huy đã leo lên đỉnh những ngọn đồi nhìn xuống sông Little Bighorn, nơi tập trung lực lượng kết hợp của người da đỏ vùng Đại Bình nguyên dưới sự lãnh đạo của Sitting Bull và Crazy Horse, Custer và quân lính của ông bị áp đảo và rút lui lên đỉnh đồi. Họ giết ngựa để tạo ra một công sự tạm thời với hy vọng sống sót sau cuộc tấn công. Nhưng không ai sống sót.

Đó là một nơi ấn tượng, một nơi đầy bi kịch, tàn bạo và bạo lực. Mặc dù trận chiến được biết đến là Trận chiến cuối cùng của Custer, nhưng đó cũng là trận chiến cuối cùng của người Mỹ bản địa. Không bao giờ nữa làn sóng người Mỹ mới tràn ngập lục địa sẽ gặp phải sự kháng cự hiệu quả từ những người Mỹ cũ. Và đó là một nơi của lòng dũng cảm, quyết tâm, tận tụy, cao thượng và chủ nghĩa anh hùng.

Cũng là một nơi của sự khiêm nhường, loại khiêm nhường mà Abraham Lincoln khuyến khích khi ông nói về một sự quan phòng tối cao mà chúng ta không bao giờ có thể hiểu thấu. Những tượng đài đá nhỏ bạc màu vì nắng đánh dấu nơi những người lính ngã xuống. Không có nhiều lắm, chẳng là gì so với những hàng dài vô tận của những người chết trong Nội chiến ở những nơi như Antietam và Gettysburg. Và chính đỉnh đồi cũng trở nên nhỏ bé so với cảnh quan rộng lớn, trống trải trải dài. Khắp mọi hướng, và bầu trời, vào ngày chúng tôi đến thăm, có một màu xanh kim cương, điểm xuyết những đám mây cao vút dường như trải dài đến tận cùng trái đất.

Có lẽ đó là cơn gió mạnh thổi qua những thảo nguyên trơ trụi, quen thuộc từ những năm tháng tôi sống lang thang ở miền Tây nước Mỹ. Hoặc có thể đó là do chúng tôi đến thăm vào đầu tháng 12, thời điểm mà các tuyến đường cao tốc không đông đúc khách du lịch, và chúng tôi chỉ có một mình giữa những di tích, như Thoreau cô đơn trong túp lều bên hồ Walden và John Muir cô đơn trên vùng núi cao hiểm trở của dãy Sierra Nevada, như Walt Whitman cô đơn trong bài hát dành cho chính mình và Jay Gatsby cô đơn trong sự tự tạo dựng bản thân. Dù nguyên nhân là gì, tôi cảm thấy trong khoảnh khắc đó rằng mình đang đứng ở trung tâm của quốc gia mình, với lịch sử, huyền thoại, ước mơ và ác mộng, vừa sụp đổ ngay trên đỉnh đồi Montana xa xôi đó, vừa tỏa ra như những sứ giả huyền bí đến nơi thánh thiêng nhất trong trái tim mỗi người Mỹ.

Matthew Schmitz, biên tập viên của Compact :

Trên một con đường nhỏ ở Bessemer, Alabama, có một cái chòi lợp mái tôn nơi các ban nhạc thường biểu diễn. Chủ của nó, Henry Gipson, không thu phí vào cửa. Ông cũng không bán đồ uống hay thức ăn. Một đêm nọ, tôi lái xe đến đó với vài người bạn, và chúng tôi phải đánh lái tránh một tấm nệm nằm giữa đường. Chúng tôi vừa đi dự đám cưới về, và khi đến Gip’s Place (tên gọi của quán), chúng tôi ăn mặc quá chỉnh tề. Nhưng quy tắc bất thành văn là không ai nên cảm thấy lạc lõng—ngay cả khi họ đang mặc vest và cà vạt. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã có đồ uống và nhảy theo điệu nhạc blues.

Đám đông đủ mọi màu da, từ da đen, da trắng, và đều là người Mỹ. Tòa nhà gần như chắc chắn không đạt tiêu chuẩn xây dựng. Trong sự thiếu vắng các quy tắc, mọi thứ hoạt động dựa trên sự hiểu biết chung: Đưa tiền ủng hộ, thể hiện tình yêu của bạn dành cho ban nhạc. Đây là một điếu thuốc, cảm ơn vì bia. Dù nơi này có vẻ không được quản lý, bốn điều răn vẫn được khắc trên tường: “Yêu Chúa hết lòng. Hãy sống như thể đó là ngày cuối cùng của bạn. Luôn luôn nói lời xin lỗi. Bắt đầu và kết thúc mỗi ngày bằng lời cầu nguyện.” Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lái xe đi, ngang qua chiếc nệm, trở về một nước Mỹ nơi người ta nhận được những chỉ dẫn chính thức về cách sống hòa thuận và bầu không khí thật bất an.

Inez Stepman, nhà phân tích chính sách cấp cao tại Diễn đàn Phụ nữ Độc lập:

Có một địa điểm ở khu Lower Manhattan, trước nhà thờ Trinity, không xa Sở Giao dịch Chứng khoán New York, nơi bạn có thể nhìn thấy ngôi làng yên bình mà từ đó một đô thị lớn của Mỹ đã mọc lên. Tòa nhà đầu tiên của nhà thờ Trinity được xây dựng gần một thế kỷ trước Cách mạng Mỹ, chỉ để được xây dựng lại sau khi bị phá hủy trong thời kỳ chiếm đóng của Anh. Nó từng thống trị đường chân trời của một thị trấn nhỏ nhưng nhộn nhịp với năm nghìn dân.

Nhà thờ vẫn còn đó, đã được nâng cấp vào những năm 1840 thành một tòa nhà theo phong cách Phục hưng Gothic tráng lệ, với ngọn tháp là công trình cao nhất ở Thành phố New York cho đến năm 1890. Giờ đây, nó nằm dưới bóng của Tháp Tự do cao 1776 feet và những tòa nhà chọc trời theo phong cách Art Deco mang tính biểu tượng của New York.

Tại Nhà nguyện St. Paul gần đó, George Washington đã cầu nguyện xin sự hướng dẫn sau khi đảm nhận trách nhiệm tổng thống vào năm 1789. Đi theo hướng khác, bạn có thể nhâm nhi một ly rượu whisky tại quán rượu Fraunces Tavern, nơi những người yêu nước thường lui tới, và cũng là nơi ông tuyên bố quyết định quan trọng của mình là từ chức người đứng đầu Quân đội Lục địa.

Trong vòng 60 mét, đoạn đường này của thành phố hàng đầu nước Mỹ chứa đựng nhiều mâu thuẫn dường như tồn tại trong chính nước Mỹ. Mối quan hệ sâu sắc của quốc gia chúng ta với Ki-tô giáo và những giá trị cao cả cùng tồn tại một cách không dễ dàng nhưng hiệu quả với nền văn hóa thương mại nhộn nhịp đã làm cho chúng ta giàu có. Những mối liên kết công dân bền chặt ràng buộc nhưng lại gây căng thẳng cho chủ nghĩa cá nhân mạnh mẽ của chúng ta. Sự trường tồn và tiến bộ dường như chồng chất lên nhau. Trong nghĩa trang của Nhà thờ Trinity, Alexander Hamilton được chôn cất dưới một bia mộ với dòng chữ hứa hẹn rằng sự ngưỡng mộ của hậu thế dành cho những đóng góp của ông sẽ tiếp tục “rất lâu sau khi phiến đá cẩm thạch này mục nát thành bụi”. Lời khẳng định này được chứng minh bằng thực tế là những dòng chữ đã phai mờ đó phải được khắc lại vào năm 1935.

Chúng ta thường mô tả các vị Cha lập quốc như “quay cuồng trong mộ” khi tiếp xúc với những gì đã xảy ra với dự án của họ. Nhưng tôi nghĩ Hamilton, ít nhất, sẽ thấy mảnh đất nhỏ bé này của nước Mỹ hiện đại đầy cảm hứng và dễ hiểu, hơn là xa lạ.

Tất cả những căng thẳng của Hoa Kỳ đều hiện hữu rõ rệt khi bạn đứng trước Nhà thờ Trinity. Trong đó ẩn chứa thiên tài của nước Mỹ, và có lẽ cả sự sụp đổ cuối cùng của chúng ta. Mảnh đất nhỏ bé này của thành phố New York, một thành phố hiện có dân số gần gấp bốn lần tất cả các thuộc địa vào năm 1776, khó có thể đại diện cho toàn bộ đất nước trong ngày kỷ niệm 250 năm thành lập. Nhưng không thể phủ nhận rằng nó mang đậm chất Mỹ.

Carl R. Trueman, giáo sư nghiên cứu Kinh thánh và tôn giáo tại Đại học Grove City và là thành viên của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng:

Khi tôi lớn lên ở Anh vào những năm 1970 và 1980, nước Mỹ là huyền thoại của những bộ phim Viễn Tây. Đối với tôi, đất nước này sẽ mãi mãi được định nghĩa bởi phong cảnh mà các bộ phim của John Ford đã quay trở lại: Thung lũng Monument, với những ngọn đồi sa thạch kỳ lạ, linh thiêng đối với người Navajo, chủ nhân của vùng đất này.

Các bộ phim của Ford cũng chứng kiến sự phức tạp về mặt đạo đức ngày càng sâu sắc của thể loại này trong những năm 1950. John Wayne thường là một diễn viên có khả năng diễn xuất hạn chế, nhưng Ford có thể khai thác chiều sâu từ ông ấy—đặc biệt là trong nhân vật Ethan Edwards đen tối và nham hiểm, nhân vật trung tâm của bộ phim xuất sắc The Searchers.

Mười hai năm sau, trong bộ phim mà đối với tôi là bộ phim Viễn Tây hay nhất mọi thời đại, Once Upon a Time in the West, Sergio Leone đã bày tỏ lòng kính trọng đối với Ford bằng cách sử dụng Thung lũng Monument làm bối cảnh gần đầu phim. Bộ phim đã đưa sự mơ hồ về mặt đạo đức của thể loại này lên đến tuyệt đỉnh, điều mà The Searchers đã góp phần vào. Nhưng Leone cũng chỉ ra những sự mơ hồ của chính nước Mỹ: mối quan hệ mật thiết giữa sự bành trướng về phía Tây và sự bóc lột, sự sáng tạo và tàn nhẫn của nền kinh tế hiện đại đang trỗi dậy, vai trò của bạo lực súng đạn trong những huyền thoại về sự cứu rỗi, và ranh giới mong manh giữa anh hùng và kẻ phản diện. Việc chọn chàng trai tốt bụng mắt xanh Henry Fonda vào vai tay súng tâm thần Frank là một nước đi thiên tài, đặt ra những câu hỏi hiển nhiên về xu hướng của người Mỹ khi đồng nhất vẻ ngoài đẹp với nân đức luân lý. Và đoạn mở đầu phim, có lẽ là dài nhất trong lịch sử phim Viễn Tây, là một đoạn mà tôi không bao giờ chán khi xem.

George Weigel, Nghiên cứu viên cao cấp danh dự của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công, nơi ông giữ chức Chủ tịch William E. Simon về Nghiên cứu Công Giáo:

Thứ tự đúng đắn của tình yêu và lòng trung thành của chúng ta cho chúng ta biết điều gì đó về chúng và mối quan hệ của chúng. Vì lòng trung thành đầu tiên của tôi là với Chúa Giêsu Kitô, sự nghiệp của Người và Giáo hội của Người, nên nơi “mang đậm chất Mỹ nhất” đối với tôi, với tư cách là một người yêu nước Mỹ, chính là nơi mà những người dân Baltimore thuộc thế hệ tôi biết đến với tên gọi Nhà thờ Cũ: Vương cung thánh đường Quốc gia Đức Mẹ Lên Trời.

Đây là một ví dụ tuyệt vời về kiến trúc thời kỳ Liên bang, được thiết kế bởi Benjamin Latrobe, một trong những kiến trúc sư đầu tiên của Điện Capitol Hoa Kỳ. Nhiều sự kiện lịch sử Công Giáo Hoa Kỳ đã được tạo nên tại Nhà thờ Cũ hơn bất cứ nơi nào khác. Mối liên hệ cá nhân của tôi với vương cung thánh đường này bao gồm lễ rửa tội của con trai tôi, đám cưới của con gái tôi, và cả lần xưng tội đầu tiên, Lễ Rước Lễ lần đầu và lễ tốt nghiệp đại học của chính tôi. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn đối với hội thảo này là, Vương cung thánh đường Baltimore liên kết câu chuyện Công Giáo Hoa Kỳ và câu chuyện nước Mỹ, trong đó câu chuyện của tôi và gia đình tôi được đan xen một cách độc đáo.

Tổng giám mục John Carroll, vị giám mục Công Giáo đầu tiên của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ mới thành lập, muốn một nhà thờ chính tòa nói lên cam kết của nền cộng hòa non trẻ đối với tự do tôn giáo như là quyền dân sự và chính trị đầu tiên. Vì vậy, ngài đã chọn thiết kế kiểu Mỹ cổ điển của Latrobe, với ánh sáng khuếch tán xuyên qua mái vòm kép có cửa sổ trời, thay vì thiết kế kiểu Gothic do một kiến trúc sư khác đề xuất. Ánh sáng của đức tin và lý trí cùng hoạt động hài hòa—đức tin mở rộng tầm nhìn của lý trí. Đức tin và lý trí, cùng với sự thanh lọc đức tin, đã tạo nên nước Mỹ như một quốc gia đặt nền móng cho nền độc lập của mình trên những chân lý được Đấng Tạo Hóa gieo trồng trong thân phận con người.

Nhà thờ lớn ở Baltimore nhắc nhở chúng ta vào dịp kỷ niệm 250 năm này rằng đức tin và lý trí phải tiếp tục song hành nếu muốn cuộc thử nghiệm về tự do có trật tự của Mỹ trường tồn và thịnh vượng.

Julia Yost, biên tập viên cấp cao của FIRST THINGS

Cũng khó tiếp cận từ mọi hướng, như câu nói đùa, nhưng chỉ cách bốn thành phố lớn nửa ngày lái xe, thung lũng được tiếp cận thông qua các dãy núi—thực ra là những ngọn đồi. Nếu chúng mềm mại và ít hùng vĩ hơn dãy Rockies, đó là vì chúng lâu đời hơn nhiều. Thị trấn (dân số 40,000) là một chấm xanh trên nước Mỹ đỏ, với chi phí thấp và trình độ chuyên môn cao, và nó lấy cái tên mô tả kỳ lạ của mình—State College—từ sự hiện diện của khuôn viên chính của trường đại học hàng đầu của tiểu bang. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng lại rất phù hợp với hình ảnh thu nhỏ thuần túy của một thị trấn đại học Mỹ.

Trong mùa hè kỷ niệm 250 năm thành lập và World Cup này, người châu Âu đang khám phá lại nước Mỹ: những cửa hàng tiện lợi, món thịt nướng, đồ uống miễn phí, và cả những sân vận động. Bóng đá đại học sở hữu năm sân vận động có sức chứa lớn nhất Bắc Mỹ, nhưng chúng lại không nằm trên tuyến đường World Cup. Thông thường, chúng quá xa các thành phố lớn và sân bay. Sân vận động lớn thứ hai, với sức chứa 106,304 người, nằm trong thung lũng này. Khối kiến trúc thép và bê tông đồ sộ của nó sừng sững trên những đồng cỏ chăn bò, một tượng đài cho khả năng gắn kết người Mỹ của thể thao đại học.

Vào những ngày thứ Bảy mùa thu tại Sân vận động Beaver [University Park, Pennsylvania], hãy chuẩn bị tinh thần cho những buổi tiệc ngoài trời và những hàng dài người xếp hàng, và đừng trông chờ vào sóng điện thoại di động. Đội bóng thắng rất nhiều trận nhưng đã không vô địch trong nhiều thập niên, vì vậy nếu trận đấu trên sân làm bạn thất vọng, hãy thử món kem, niềm tự hào của trường nông nghiệp. Nó có hàm lượng chất béo cao hơn mức cho phép bán hợp pháp trong các cửa hàng tạp hóa. Hãy nhớ rằng luôn có lần sau, và hãy nhớ về những năm tháng đại học của bạn.

Trải nghiệm đại học Mỹ, như một sự khởi đầu cho chế độ trọng dụng nhân tài, lại mang một nét đặc trưng riêng của nước Mỹ. Cách thức hoạt động của nó đầy bí ẩn—có phải là tấm bằng? khoản nợ? hay những cơn say xỉn?—và chắc chắn sẽ thay đổi khi giáo dục đại học bước vào cuộc khủng hoảng tuyển sinh. Khi các trường đại học gặp khó khăn, họ dựa vào thể thao để thúc đẩy tuyển sinh và lòng trung thành. Mặc dù bị nhiều người chỉ trích, chiến lược này lại hoàn toàn hợp lý, nếu bạn đã chứng kiến những ngày thứ Bảy mùa thu có thể làm sống động cả thị trấn và trường đại học như thế nào, và gói gọn một thời kỳ vàng son trong cuộc sống của người Mỹ bình thường.

Mùa hè này, chúng ta không được quên rằng bóng đá đích thực là bóng đá Mỹ, và bóng đá Mỹ đích thực là bóng đá đại học. Nhờ vị trí địa lý xa xôi của các sân vận động, bóng đá đại học là niềm tự hào duy nhất của nước Mỹ mà người hâm mộ World Cup sẽ không thể khám phá. Tôi khuyên bạn nên hành hương đến State College.
 
VietCatholic TV
Phi trường, các nhà máy điện bị tấn công, Crimea mất điện 100%, Nga sợ Kyiv đổ bộ giải phóng bán đảo
VietCatholic Media
04:05 06/07/2026


1. Tình trạng mất điện diễn ra khắp Crimea khi Kyiv tấn công các mục tiêu quân sự trên khắp vùng Ukraine bị tạm chiếm trong đêm.

Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết lực lượng của họ đã tấn công một phi trường, các kho đạn dược và các cây cầu trên khắp vùng Ukraine bị tạm chiếm vào đêm 5 tháng 7.

Ngoài ra, Robert Brovdi, chỉ huy Lực lượng Hệ thống Điều khiển từ xa của Ukraine, cho biết Kyiv đã tấn công 16 nhà máy điện trên khắp Crimea trong 48 giờ qua, gây mất điện trên toàn bán đảo bị tạm chiếm.

Ukraine thường xuyên tấn công các cơ sở hạ tầng quân sự sâu trong lãnh thổ Nga và các vùng lãnh thổ bị tạm chiếm nhằm làm suy yếu khả năng tiếp tục tiến hành chiến tranh của Mạc Tư Khoa. Kyiv đã tăng cường các cuộc tấn công trong những tháng gần đây, đặc biệt tập trung vào cơ sở hạ tầng hậu cần và năng lượng của Nga.

Ngày 5 tháng 7, Bộ Tổng tham mưu Ukraine tuyên bố đã tấn công phi trường Hvardiiske ở Crimea, hai cây cầu dùng cho hoạt động hậu cần ở tỉnh Donetsk và các kho đạn dược ở các khu vực bị tạm chiếm thuộc các tỉnh Donetsk, Luhansk và Kherson.

“Sân bay Hvardiiske là một trong những phi trường quân sự trọng yếu của Liên bang Nga tại bán đảo Crimea đang bị tạm chiếm tạm thời”, Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết.

“Nó được sử dụng làm căn cứ cho máy bay tác chiến và hải quân, bảo đảm các phi vụ chiến đấu, hậu cần và bảo trì kỹ thuật cho thiết bị hàng không,” họ nói thêm.

Brovdi đã đăng tải danh sách 16 trạm biến áp và máy biến áp bị tấn công ở Crimea, cùng với một video dường như cho thấy cảnh quay các cuộc tấn công và hình ảnh vệ tinh so sánh mức độ chiếu sáng ban đêm trên bán đảo với cùng một khung cảnh một năm trước đó - cho thấy sự sụt giảm đáng kể về độ chiếu sáng.

Ngày 3 tháng 7, Cơ quan An ninh Ukraine, gọi tắt là SBU cho biết họ đã tấn công hai căn cứ không quân của Nga ở Crimea bị tạm chiếm trong đêm, làm hư hại hoặc phá hủy ít nhất bảy máy bay quân sự trong cuộc tấn công thứ hai được báo cáo nhằm vào căn cứ không quân Saky trong vòng một tuần.

Theo Cơ quan An ninh Ukraine, gọi tắt là SBU, máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã tấn công bảy nhà chứa máy bay tại căn cứ không quân Saky, nơi Nga cất giữ các máy bay chiến đấu và ném bom Su-30SM, Su-30 và Su-24. Cơ quan này cho biết cuộc tấn công đã phá hủy hoặc làm hư hại ít nhất bảy máy bay.

Theo báo cáo của Brovdi ngày 2 tháng 7, trong một chiến dịch kéo dài 48 giờ từ ngày 1 đến ngày 2 tháng 7, Lực lượng Hệ thống Điều khiển từ xa, gọi tắt là USF của Ukraine đã tấn công 12 trạm biến áp điện và một trạm phân phối khí đốt tại các vùng lãnh thổ bị Nga tạm chiếm.

Kyiv coi các địa điểm năng lượng là mục tiêu quân sự hợp lệ, tạo điều kiện cho Nga tiến hành chiến tranh chống lại Ukraine.

[Kyiv Independent: Blackouts in Crimea as Kyiv hits military targets across occupied Ukraine overnight]

2. Tổng thống Zelenskiy cảnh báo Nga đang chuẩn bị “một cuộc tấn công quy mô lớn mới” vào Ukraine.

Tổng thống Volodymyr Zelenskiy cảnh báo rằng Nga đang chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô lớn khác nhằm vào Ukraine, kêu gọi người dân chú ý đến các cảnh báo không kích và yêu cầu các đồng minh đẩy nhanh việc cung cấp hỏa tiễn phòng không Patriot.

Trong bài phát biểu thường nhật tối Chúa Nhật, 05 Tháng Bẩy, Tổng thống Zelenskiy cho biết tình báo Ukraine chỉ ra rằng Mạc Tư Khoa đang lên kế hoạch cho một đợt tấn công mới, chỉ vài ngày sau khi Nga phát động cuộc không kích lớn nhất vào Kyiv kể từ khi bắt đầu cuộc xâm lược toàn diện. Cuộc tấn công đã khiến ít nhất 31 người thiệt mạng và hơn 100 người khác bị thương.

“Tình báo một lần nữa cho thấy người Nga đang chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô lớn mới,” Tổng thống Zelenskiy nói. “Đây là điều điển hình của Putin: ngay sau Ngày Độc lập của Mỹ và trước Hội nghị thượng đỉnh NATO ở Ankara.”

“Nga muốn gây thêm nhiều điều ác và giết hại người dân,” ông nói thêm, đồng thời kêu gọi người Ukraine “hãy giữ an toàn và chú ý đến bất kỳ cảnh báo không kích nào.”

Tổng thống Zelenskiy cũng nhắc lại lời kêu gọi cung cấp thêm hỏa tiễn phòng không Patriot, cảnh báo rằng sự chậm trễ trong việc cung cấp các hệ thống này đang gây thiệt hại về người.

“Bất kỳ sự chậm trễ nào trong việc cung cấp hỏa tiễn cho hệ thống phòng không của chúng ta - hỏa tiễn cho hệ thống Patriot - đều đồng nghĩa với việc mất mạng người, và điều đó khuyến khích Nga tiếp tục cuộc chiến”, ông nói.

“ Thế giới có đủ số lượng và phẩm chất hệ thống phòng không cần thiết. Điều cần thiết là những quyết định để bảo đảm sự bảo vệ thực sự cho tính mạng người dân Ukraine”, Tổng thống Zelenskiy nói, đồng thời cho biết thêm rằng Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh khác nên chuyển hỏa tiễn Patriot từ kho dự trữ đến các đơn vị phòng không của Ukraine.

Lời cảnh báo được đưa ra vài ngày sau khi Putin tuyên bố sẽ tiếp tục chiến dịch tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa quy mô lớn nhằm vào các thành phố của Ukraine.

[Kyiv Independent: Zelensky warns Russia preparing ‘new massive strike’ on Ukraine]

3. Tin nóng: Nhiều tòa nhà dân cư ở Kyiv bị hư hại do Nga phát động cuộc tấn công hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa quy mô lớn.

Sáng sớm Thứ Hai, 06 Tháng Bẩy, Nga đã phóng một loạt hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa về phía Kyiv, gây thiệt hại cho cơ sở hạ tầng dân cư chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Volodymyr Zelenskiy cảnh báo về một cuộc tấn công quy mô lớn khác nhắm vào thủ đô.

Một số vụ nổ đã được báo cáo vào khoảng 1 giờ 40 phút sáng giờ địa phương, và sau đó lại xảy ra trong đợt tấn công thứ hai lúc 2 giờ 10 phút sáng. Lực lượng Không quân Ukraine cảnh báo về hàng chục hỏa tiễn đang bay về phía Kyiv, đồng thời cảnh báo không kích được ban hành cho hầu hết các vùng của Ukraine.

Tymur Tkachenko, nhà lãnh đạo Cơ quan Quân sự Thành phố Kyiv, báo cáo rằng một tòa nhà chung cư đã bị phá hủy một phần từ tầng 7 đến tầng 9 tại quận Podilskyi của thành phố. Hình ảnh và video được đăng tải trên mạng xã hội cho thấy một phần mặt tiền của tòa nhà bị sập sau một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn.

Thị trưởng Kyiv, Vitali Klitschko, cho biết thêm rằng mảnh vỡ đã rơi trúng một tòa nhà dân cư khác ở quận Podilskyi, cùng với một số gara, một nhà kho và một “tòa nhà phi dân cư” cũng bị hư hại ở các quận Holosiivskyi và Darnytskyi.

Cư dân địa phương cũng báo cáo tình trạng mất điện ở khu phố Sofiivska Borshchahivka thuộc tỉnh Kyiv, một vùng ngoại ô nằm ngay phía tây thủ đô.

Hiện chưa có thông tin nào được báo cáo về thương vong, mặc dù Klitschko cho biết cư dân đang bị mắc kẹt trong tòa nhà bị hư hại.

Trong bài phát biểu tối Chúa Nhật, 05 Tháng Bẩy, Tổng thống Zelenskiy cảnh báo rằng Nga đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn khác nhằm vào Ukraine, kêu gọi người dân chú ý đến các cảnh báo không kích và yêu cầu các đồng minh đẩy nhanh việc cung cấp hỏa tiễn phòng không Patriot.

“Tình báo một lần nữa cho thấy người Nga đang chuẩn bị một cuộc tấn công quy mô lớn mới,” Tổng thống Zelenskiy nói. “Đây là điều điển hình của Putin: ngay sau Ngày Độc lập của Mỹ và trước Hội nghị thượng đỉnh NATO ở Ankara.”

Lời cảnh báo được đưa ra vài ngày sau khi Putin tuyên bố sẽ tiếp tục chiến dịch tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa quy mô lớn nhằm vào các thành phố của Ukraine.

Trước cuộc tấn công mới nhất, Nga đã oanh tạc Kyiv trong một cuộc tấn công quy mô lớn khác vào ngày 2 tháng 7, khiến 31 người thiệt mạng và 102 người khác bị thương.

[Kyiv Independent: Breaking: Residential buildings damaged in Kyiv as Russia launches large-scale missile, drone attack]

4. Nga tuyên bố chủ quyền đối với thành phố mà họ không kiểm soát. ISW cho rằng thông báo này được dàn dựng nhân dịp Ngày Độc lập của Mỹ.

Nga tuyên bố đã “hoàn toàn chiếm được” Kostiantynivka ở tỉnh Donetsk của Ukraine. Các nhà phân tích của Viện Nghiên cứu Chiến tranh, gọi tắt là ISW cho biết những tuyên bố như vậy được đưa ra trùng với ngày Quốc khánh của Mỹ.

Các chuyên gia giải thích rằng lực lượng Nga đã đạt được những thắng lợi nhỏ bé về mặt chiến thuật ở Kostiantynivka trong những tuần gần đây, nhưng phần lớn sự hiện diện của Nga trong thành phố bao gồm các nhóm nhỏ lính biệt kích ẩn náu giữa các vị trí của Ukraine.

Thông tin bác bỏ này được đưa ra sau khi nhà lãnh đạo Nga Vladimir Putin tuyên bố vào ngày 3 tháng 7 rằng lực lượng Nga đã “hoàn toàn chiếm được” Kostiantynivka, một cứ điểm phía nam của Vành đai Pháo đài Ukraine ở tỉnh Donetsk mà Nga đã nỗ lực giành lấy trong nhiều tháng.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy đã trực tiếp bác bỏ tuyên bố này, nói rằng Putin “đã quyết định nói dối thế giới và Tổng thống Mỹ về tình hình ở mặt trận” vào đêm trước Ngày Quốc khánh của Mỹ.

Các nguồn tin quân sự Ukraine cho biết, tính đến giữa tháng 6, có từ 100 đến 250 binh sĩ Nga tại Kostiantynivka, và tính đến ngày 23 tháng 6, số binh sĩ Ukraine trong thành phố nhiều hơn binh sĩ Nga.

Những gì ISW thực sự tìm thấy ở Kostiantynivka

Các đánh giá của Ukraine và các nước phương Tây độc lập đều nhất quán cho rằng tình trạng của Kostiantynivka là đang tranh chấp nhưng chưa bị tạm chiếm.

Ba binh sĩ Ukraine cho biết hồi tháng 6 rằng thành phố không bị bao vây, nhưng tình hình “phức tạp hơn nhiều” so với tuyên bố chính thức của bộ chỉ huy Ukraine, với thành phố thực tế bị biến thành một “vùng xám” liên tục, nơi cả hai bên đều không hoàn toàn kiểm soát được.

Theo đánh giá mới nhất của ISW vào tháng 6, lực lượng Nga đã kiểm soát hoặc xâm nhập khoảng 37% thành phố Kostiantynivka, chiếm 77% tổng số lãnh thổ Nga giành được trong toàn bộ mặt trận vào tháng 6 chỉ riêng tại thành phố này.

Đó là sự xâm nhập gây tranh cãi, chứ không phải là “sự chiếm giữ hoàn toàn” như Putin tuyên bố.

Ngày 3 tháng 7, bộ phận tuyên truyền của Nga đã công bố đoạn phim cho thấy Putin gặp gỡ các chỉ huy cao cấp vào buổi tối.

Tổng thống Zelenskiy đã đáp trả trực tiếp và công khai.

“Giờ đây, vào đêm trước Ngày Độc lập của Mỹ, Putin lại quyết định nói dối cả thế giới và Tổng thống Mỹ về tình hình ở mặt trận... Tất nhiên, điều này không đúng sự thật - đó chỉ là một lời nói dối khác của Nga để tạo ra ít nhất một vài tin tức”, Tổng thống Zelenskiy nói.

Ông nói thêm một thách thức cụ thể: nếu Kostiantynivka hiện đang nằm dưới sự kiểm soát của Nga, thì Putin có lẽ sẽ không gặp vấn đề gì khi gặp tôi ở đó và tìm ra các giải pháp ngoại giao để chấm dứt chiến tranh.

“Nhưng dù vậy, ông ấy sẽ không vượt qua chiến tuyến: sự thật hoàn toàn khác với lời nói của Putin,” ông nói.

5. Iran được tường trình đã ngăn Mojtaba Khamenei tham dự tang lễ của cha mình vì lo sợ Israel có thể ám sát ông.

Theo báo cáo của tờ New York Times hôm thứ Bảy, các quan chức an ninh Iran đã từ chối yêu cầu của Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei được tham dự lễ tang cha và người tiền nhiệm bị ám sát của ông, Ali Khamenei, vì họ lo ngại Israel sẽ giết con trai ông hoặc truy tìm ra nơi ẩn náu của ông.

Theo tờ Times, trích dẫn lời hai thành viên giấu tên của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo và một người tham gia lên kế hoạch cho tang lễ kéo dài nhiều ngày bắt đầu từ thứ Bảy, Mojtaba Khamenei muốn tham dự lễ tang của cha mình vào ngày 9 tháng 7 tại Mashhad và thực hiện các nghi lễ tang lễ, nhưng cho đến nay vẫn bị từ chối.

Ông Khamenei không xuất hiện trước công chúng kể từ khi bị thương, và cha, vợ cùng con trai ông thiệt mạng trong các cuộc tấn công mở màn của chiến dịch ném bom do Mỹ và Israel tiến hành ở Iran vào ngày 28 tháng 2. Theo tờ Times, ông đã vắng mặt trong lễ tưởng niệm vợ mình ở Tehran hôm thứ Tư.

Bốn quan chức cao cấp của Iran được tờ Times dẫn lời cho biết việc ông Khamenei liên tục vắng mặt trước công chúng đã làm dấy lên lo ngại về tính bền vững của chế độ cai trị của ông.

Tờ Times cho biết, mặc dù một tuyên bố bằng văn bản được tường trình của Khamenei đã chấp thuận các cuộc đàm phán với Mỹ, nhưng phe bảo thủ cứng rắn của Iran đã tuyên bố sẽ chống lại ngoại giao cho đến khi ông xuất hiện trước công chúng hoặc đưa ra bản ghi âm giọng nói của mình.

Trong khi đó, phe cứng rắn đã kêu gọi truy tố, thậm chí là tử hình, các nhà đàm phán Iran, những người thuộc cánh theo chủ nghĩa thực dụng tự xưng của phe bảo thủ Iran.

Theo tờ Times, cả phe cứng rắn và phe thực dụng đều đang tranh giành quyết liệt để coi Khamenei là người của phe mình.

Theo tờ Times, phe thực dụng - bao gồm Tổng thống Masoud Pezeshkian và Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf - hiện đang chiếm ưu thế và đã thuyết phục được Khamenei ủng hộ các cuộc đàm phán với Mỹ để giảm bớt khó khăn kinh tế của Iran.

Theo các quan chức Iran được tờ Times dẫn lời, những quyết định bổ nhiệm cao cấp mà Khamenei dự kiến thực hiện sau lễ tang sẽ cho thấy ông ta ủng hộ phe nào.

Mỹ và Israel phát động chiến tranh chống lại Iran nhằm mục đích làm suy yếu giới lãnh đạo nước này và phá hủy các chương trình hỏa tiễn đạn đạo và hạt nhân của Iran. Cuộc chiến đã bước vào giai đoạn ngừng bắn vào ngày 8 tháng 4, và Mỹ và Iran đang tham gia đàm phán hòa bình dựa trên bản ghi nhớ đạt được hồi tháng trước.

Israel không phải là một bên tham gia bản ghi nhớ hay các cuộc đàm phán, và các quan chức Israel đã chỉ trích văn kiện này vì không đạt được sự nhượng bộ cụ thể nào từ Iran về chương trình hạt nhân của nước này.

[Times Of Israel: Iran said to bar Mojtaba Khamenei from father’s funeral, fearing Israel could kill him]

6. Ukraine gần như tăng gấp đôi số cuộc tấn công thành công ở khu vực sâu hơn 50 km phía sau chiến tuyến của Nga.

Hôm Thứ Hai, 06 Tháng Bẩy, Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine cho biết, số lượng các cuộc tấn công tầm trung và tầm xa thành công của đối phương vào sâu trong lòng địch đã tăng gần gấp đôi trong tháng 6.

“Số lượng mục tiêu bị tấn công ở khoảng cách hơn 50 km từ đường ranh giới tiếp xúc đã tăng gần gấp đôi,” Mykhailo Fedorov cho biết như trên.

Trong vài tháng gần đây, Ukraine đã đẩy mạnh chiến dịch tầm trung, nhằm mục đích làm gián đoạn hoạt động hậu cần của Nga. Kyiv đặc biệt tập trung vào Crimea, gây ra cuộc khủng hoảng thiếu nhiên liệu trên bán đảo.

Ông Fedorov cũng cho biết: “Việc phá hủy các kho hàng, tuyến đường vận chuyển và tiếp tế sẽ làm giảm khả năng tiếp tế cho các đơn vị của địch.”

Ông Fedorov cho biết, quân đội Ukraine cũng lập một số kỷ lục mới trong tháng 6, bao gồm số lượng kỷ lục các cuộc tấn công vào pháo binh Nga, các cuộc tấn công vào xe cộ và xe máy của Nga, và các vụ đánh chặn máy bay điều khiển từ xa và trực thăng. Tổng cộng hơn 200.000 mục tiêu của đối phương đã bị tấn công trong tháng 6.

Ông Fedorov cũng cho biết quân đội Ukraine đã tiêu diệt hoặc làm bị thương nghiêm trọng gần 28.000 binh sĩ Nga trong tháng Sáu.

[Kyiv Independent: Ukraine nearly doubles successful strikes more than 50 kilometers behind Russian lines]

7. Thủ tướng Estonia cảnh báo Liên Hiệp Âu Châu rằng việc không ngăn chặn được Putin sẽ gây thiệt hại lớn hơn cả chi phí quốc phòng.

Thủ tướng Estonia cho biết Liên Hiệp Âu Châu cần phải làm nhiều hơn nữa để tăng cường ngân sách cho an ninh của chính mình và tăng cường hỗ trợ cho Ukraine, trong bối cảnh các nhà lãnh đạo Baltic họp tại Berlin để thảo luận về các mối đe dọa mà khối này đang phải đối mặt.

Phát biểu trước cuộc gặp với Thủ tướng Đức Friedrich Merz hôm thứ Sáu, Kristen Michal nói với POLITICO rằng “vấn đề không còn là liệu Âu Châu có nên làm nhiều hơn cho an ninh của chính mình hay không. Vấn đề là chúng ta có thể thực hiện điều đó nhanh đến mức nào. Một Âu Châu mạnh mẽ hơn đồng nghĩa với một NATO mạnh mẽ hơn. “

Liên minh Âu Châu đang tranh luận gay gắt về ngân sách 7 năm, dự kiến có hiệu lực vào năm 2028, được thiết kế để tăng chi tiêu cho quốc phòng và an ninh. Tuy nhiên, những bất đồng giữa các thủ đô về quy mô chi tiêu trong các lĩnh vực khác có nguy cơ làm trì hoãn việc đạt được thỏa thuận.

Theo Michal, các thủ đô nên quan tâm hơn đến cái giá phải trả nếu không ngăn chặn được Vladimir Putin của Nga vì “câu trả lời không chỉ được đo bằng ngân sách quốc phòng, mà còn bằng sinh mạng bị mất, an ninh suy yếu, nền kinh tế bị gián đoạn và cái giá phải trả để xây dựng lại hòa bình. Đầu tư vào khả năng răn đe ngày hôm nay sẽ ít tốn kém hơn nhiều so với việc phải trả giá cho hậu quả của hành động gây hấn trong tương lai.”

Ông nói tiếp: “Việc hỗ trợ Ukraine đã và đang tăng cường an ninh cho Âu Châu”, đồng thời nói thêm rằng “một Âu Châu nơi Nga đạt được các mục tiêu của mình sẽ tốn kém hơn nhiều so với việc giúp Ukraine thành công ngày hôm nay”.

Các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu sẽ phải giải quyết các vấn đề về chi tiêu quốc phòng và ngân sách của khối tại ít nhất ba hội nghị thượng đỉnh vào cuối năm nay, bao gồm cả Hội đồng Âu Châu vào tháng 11 dự kiến kéo dài hai ngày để đàm phán các điểm gây tranh cãi.

Estonia đang đầu tư hơn 5% GDP vào quốc phòng và đã kêu gọi các đồng minh NATO khác làm điều tương tự càng sớm càng tốt. Tất cả các nước này, ngoại trừ Tây Ban Nha, đều cam kết đạt được mục tiêu đó vào năm 2035, và các quốc gia Âu Châu đang mong muốn thể hiện rằng họ đang gánh vác nhiều trách nhiệm hơn trong việc bảo vệ lục địa trước thềm hội nghị thượng đỉnh với Tổng thống Donald Trump tại Ankara vào tuần tới.

“Chỉ riêng năm ngoái, các đồng minh Âu Châu và Canada đã tăng chi tiêu quốc phòng thêm 20% - hơn 139 tỷ đô la so với năm trước đó,” Michal nói. “Chúng tôi không thực hiện những khoản đầu tư này vì chúng tôi muốn. Nga đã buộc chúng tôi phải làm vậy.”

Cuộc gặp giữa ông Merz và các nhà lãnh đạo Estonia, Latvia và Lithuania diễn ra trong bối cảnh các quốc gia tiền tuyến của Liên Hiệp Âu Châu đang chuẩn bị cho hội nghị thượng đỉnh NATO, bắt đầu từ ngày 7 tháng 7. Các đồng minh hy vọng sẽ cải thiện quan hệ với Tổng thống Trump sau khi ông chỉ trích sự do dự của họ trong việc can thiệp vào cuộc chiến với Iran, trong khi Washington đang cân nhắc kế hoạch giảm quân số thêm nữa.

Các quốc gia sẽ chỉ ra khoản chi thêm 139 tỷ đô la mà các thành viên NATO, không bao gồm Mỹ, đã chi cho quốc phòng trong năm nay so với năm trước và, theo một người quen thuộc với kế hoạch này cho biết, sẽ công bố các thỏa thuận mua sắm mới trị giá “hàng chục tỷ” đô la.

Thủ tướng Michal nói: “Thông điệp từ Ankara phải rõ ràng: Âu Châu sẵn sàng gánh vác trách nhiệm lớn hơn đối với an ninh của chính mình trong khi vẫn duy trì sức mạnh của Liên minh xuyên Đại Tây Dương. Một trụ cột Âu Châu vững mạnh hơn sẽ làm cho NATO mạnh mẽ hơn - và điều đó mang lại lợi ích cho mọi đồng minh.”

[Politico: Failing to deter Putin would cost more than paying for defense, Estonian PM warns EU]

8. Lực lượng IDF cho biết đã tiêu diệt một phần tử vũ trang thuộc Hezbollah sau cuộc truy lùng ở miền nam Li Băng.

Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF thông báo rằng một phần tử vũ trang thuộc Hezbollah được xác định gần lực lượng Israel ở miền nam Li Băng đã bị tiêu diệt sau một cuộc truy lùng vào thứ Bảy.

Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF cho biết các binh sĩ dự bị của Lữ đoàn 551 đã phát hiện tay súng này ở khu vực Majdal Zoun, bên trong vùng đệm của Israel.

Theo thông báo của quân đội, binh lính đã nổ súng vào đặc vụ và sau một cuộc truy đuổi, đã tiêu diệt đặc vụ này “để loại bỏ mối đe dọa”.

Vào tháng 3, Hezbollah đã lôi kéo Li Băng vào cuộc chiến với Iran bằng cách tấn công Israel để ủng hộ Tehran, dẫn đến sự tàn phá quy mô lớn ở miền nam Li Băng và gây xáo trộn cuộc sống của người dân sống ở miền bắc Israel. Những nỗ lực do Mỹ bảo trợ nhằm chấm dứt giao tranh giữa hai bên đã làm giảm bớt các hành động thù địch, nhưng vẫn chưa đạt được hòa bình hoặc chấm dứt chiến tranh một cách dứt khoát.

Israel hiện đang duy trì một “vùng an ninh” ở miền nam Li Băng, nơi người dân đã được lệnh di tản, và nơi quân đội đang phá hủy cơ sở hạ tầng của nhóm khủng bố, vốn được sử dụng cho các cuộc tấn công vào Israel.

Thủ tướng Benjamin Netanyahu, trong chuyến thăm khu vực an ninh – trải dài tới 10 km (sáu dặm) – ở miền nam Li Băng hôm thứ Ba, đã tái khẳng định rằng lực lượng an ninh sẽ tiếp tục hiện diện ở đó chừng nào Hezbollah còn là mối đe dọa.

Tổng thống Li Băng Joseph Aoun hôm thứ Sáu khẳng định rằng thỏa thuận khung đạt được tại Washington với Israel tuần trước “không hợp thức hóa việc tiếp tục xâm lược của Israel tại Li Băng”, đồng thời bác bỏ những lời chỉ trích về thỏa thuận này từ Tổ chức Ân xá Quốc tế và năm tổ chức phi chính phủ khác.

Thỏa thuận đạt được tại Washington kêu gọi giải giáp nhóm khủng bố được Iran hậu thuẫn, Israel rút quân dần dần khỏi miền nam Li Băng và triển khai quân đội Li Băng tại đó, bắt đầu với hai khu vực “thí điểm”. Hezbollah đã bác bỏ thỏa thuận này, vốn không đưa ra thời gian biểu cụ thể cho việc Israel rút quân.

Ông Aoun cho biết việc thiếu lịch trình cụ thể là do thỏa thuận này chỉ là “khuôn khổ” chứ chưa phải là một thỏa thuận cuối cùng.

Theo một tuyên bố từ phủ tổng thống, ông nói: “Mục tiêu chung của chúng ta chỉ có một: bảo đảm Israel rút quân.”

Ông Aoun đã phản hồi, đặc biệt là về những lời chỉ trích đối với Điều 13 của khuôn khổ này, nói rằng văn bản này khẳng định việc đình chỉ các thủ tục pháp lý giữa hai quốc gia trong thời gian đàm phán, nhưng “không loại trừ” bất kỳ thực thể tư nhân nào khỏi việc khởi kiện.

Tổ chức Ân xá Quốc tế trước đó đã tuyên bố rằng thỏa thuận khung “đe dọa phản bội các nạn nhân tội ác chiến tranh ở Li Băng”.

Tổ chức nhân quyền quốc tế này, cùng với năm tổ chức phi chính phủ khác, đã phản đối điều khoản trong thỏa thuận quy định Israel và Li Băng phải chấm dứt “tất cả các hành động thù địch hoặc bất lợi tại các diễn đàn chính trị hoặc pháp lý quốc tế”.

Tổ chức Ân xá Quốc tế lưu ý rằng điều này có thể ngăn cản các hành động pháp lý tại Tòa án Công lý Quốc tế hoặc Tòa án Hình sự Quốc tế. Tổ chức phi chính phủ này cũng nhận định: “Thỏa thuận dường như không ràng buộc Israel phải ngừng mọi sáng kiến tại các diễn đàn quốc tế chống lại Hezbollah.”

Các nhóm nhân quyền cũng phản đối điều khoản quy định việc cho phép cư dân miền nam Li Băng trở về nơi ở của họ phụ thuộc vào việc Hezbollah phải giải giáp vũ khí trước đó. Họ lập luận: “Theo luật nhân đạo quốc tế, người dân phải được phép trở về khi các cuộc xung đột kết thúc hoặc các lý do khiến họ phải di dời không còn tồn tại”.

Hôm thứ Bảy, Aoun cũng kêu gọi Hoa Kỳ hãy sát cánh cùng đất nước ông sau thỏa thuận này.

Trong thông điệp chúc mừng gửi Tổng thống Donald Trump nhân kỷ niệm 250 năm ngày độc lập của Hoa Kỳ, ông Aoun kêu gọi Washington “luôn sát cánh cùng những chính nghĩa đúng đắn của Li Băng, các thể chế, quân đội và nhân dân nước này”.

Ông Aoun bày tỏ hy vọng rằng Li Băng có thể “lật sang trang mới, chấm dứt chiến tranh... và mở ra một trang mới của hy vọng, hòa bình và ổn định.”

Trong một thông điệp cũng nhân kỷ niệm ngày độc lập, Đại sứ quán Mỹ tại Li Băng cho biết vào ngày X rằng “chúng tôi vô cùng tự hào được sát cánh cùng người dân Li Băng khi họ đang kiến tạo một tương lai tươi sáng hơn - một tương lai hòa bình, thịnh vượng và đầy hứa hẹn đã bị trì hoãn từ lâu.”

[Times Of Israel: IDF says it killed armed Hezbollah operative after manhunt in southern Lebanon]

9. Tổng thống Zelenskiy tập trung vào Patriot của Mỹ trong thông điệp nhân Ngày Độc lập của Hoa Kỳ.

Ngày 4 tháng 7, Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đã cảm ơn Mỹ về sự hỗ trợ quân sự dành cho Ukraine, nhân kỷ niệm 250 năm ngày độc lập của Mỹ, bày tỏ mong muốn “hợp tác hiệu quả”.

Ông mô tả ngày 4 tháng 7 là ngày kỷ niệm “một trong những giấc mơ tươi sáng, mạnh mẽ và có ảnh hưởng nhất của nhân loại - Giấc mơ Mỹ”, trước khi so sánh với sự nghiệp của Ukraine trong cuộc bầu cử năm 2026.

Tổng thống Zelenskiy nói: “Ukraine đang đấu tranh cho nền độc lập, tự do và quyền được hạnh phúc của người dân với cùng một niềm hy vọng, cùng một mục đích và cùng một quyết tâm mà người Mỹ đã giành được và bảo vệ nền độc lập của họ.”

Ngoại trưởng Andrii Sybiha cũng đưa ra nhận định tương tự, cho rằng “cuộc đấu tranh của Ukraine chứng minh rằng các từ tự do và độc lập vẫn giữ nguyên ý nghĩa của chúng sau hơn 250 năm.”

Tổng thống Zelenskiy cũng cảm ơn Hoa Kỳ vì sự hỗ trợ dành cho Ukraine, “từ những hỏa tiễn Javelin mà Tổng thống Donald Trump quyết định tặng cho Ukraine đến những hệ thống phòng không Patriot bảo vệ tính mạng người dân chúng ta một cách đáng tin cậy nhất.”

Ukraine ngày càng trở thành nạn nhân của các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn đạn đạo của Nga do thiếu các hỏa tiễn Patriot do Mỹ phát triển, vốn cần thiết để đánh chặn chúng.

Kyiv đang tìm kiếm các giải pháp thay thế, và có thông tin cho rằng Tổng thống Trump đang cân nhắc cấp giấy phép sản xuất hỏa tiễn cho Âu Châu.

Nhưng điều đó không ngăn cản Bộ trưởng Quốc phòng Mykhailo Fedorov đưa ra lời kêu gọi khẩn thiết tới những người yêu nước vào ngày 2 tháng 7, sau một trong những cuộc không kích lớn nhất từ trước đến nay của Nga vào Kyiv.

“Khi chúng ta kêu gọi nước Mỹ hãy tôn trọng những người yêu nước, chúng ta tin rằng những giá trị tôn trọng sự sống và con người đã thịnh hành cách đây 250 năm sẽ lại thắng thế ngày hôm nay”, Tổng thống Zelenskiy nói.

“Thế giới cần kiểu lãnh đạo bảo đảm bảo vệ tự do và sự sống,” ông nói thêm.

Trước đó vào ngày 4 tháng 7, Tổng thống Zelenskiy cũng đã viện dẫn Ngày Độc lập của Mỹ khi chỉ trích Putin vì đã nói dối về những thắng lợi của Nga trên chiến trường xung quanh Kostiantynivka, thuộc tỉnh Donetsk của Ukraine.

“Giờ đây, vào đêm trước Ngày Độc lập của Mỹ, Putin đã chọn cách nói dối cả thế giới và Tổng thống Hoa Kỳ về tình hình trên chiến tuyến”, Tổng thống Zelenskiy viết.

Thông điệp đó cũng đề cập đến nhu cầu cấp thiết về hỏa tiễn Patriot, mà ông gọi là “ưu tiên hàng đầu”.

[Kyiv Independent: Zelensky focuses on American ‘Patriots’ in US Independence Day message]

10. Các anh em của lãnh đạo tối cao tham dự lễ cầu nguyện tang lễ công khai.

Các quan chức cao cấp của Iran và các anh em của lãnh đạo tối cao nước này đã xuất hiện trước công chúng hôm Chúa Nhật để tham dự lễ cầu nguyện tang lễ cho cố Ayatollah Ali Khamenei.

Việc họ xuất hiện trước hàng trăm ngàn người ở thủ đô Tehran là điều không thể tưởng tượng nổi trong thời kỳ chiến tranh Iran, cuộc chiến mà các cuộc không kích ngay từ những giây phút đầu tiên vào ngày 28 tháng 2 đã giết chết nhà lãnh đạo 86 tuổi Khamenei, các thành viên gia đình ông và các quan chức khác.

Israel cũng tấn công vào những người khác xuất hiện trước công chúng trong suốt cuộc chiến, trong ít nhất một trường hợp có thể đã lợi dụng sự xuất hiện trước công chúng của họ để tạo lợi thế cho một cuộc tấn công.

Nhưng vẫn chưa ai biết đến lãnh đạo tối cao mới của Iran, Ayatollah Mojtaba Khamenei. Ông được tường trình đang lẩn trốn sau khi bị thương trong cuộc không kích khiến cha ông thiệt mạng. Israel cũng đe dọa sẽ ám sát ông, người đang lãnh đạo một chế độ thần quyền hiện đang đàm phán với Hoa Kỳ về việc chấm dứt chiến tranh vĩnh viễn và về việc Iran siết chặt giao thông qua eo biển Hormuz, làm gián đoạn nguồn cung năng lượng toàn cầu.

[CBSNews: Supreme leader’s brothers attend public funeral prayers]

11. Chính phủ Bỉ hứng chịu chỉ trích sau khi đợt nắng nóng cướp đi sinh mạng của 1.200 người.

Chính phủ liên bang Bỉ đang phải đối mặt với những lời chỉ trích ngày càng tăng sau khi các cơ quan y tế liên kết đợt nắng nóng kỷ lục tuần trước với hơn 1.200 ca tử vong vượt mức bình thường, khiến các đảng đối lập cáo buộc các bộ trưởng đã không bảo vệ được những công dân dễ bị tổn thương nhất của đất nước.

Lãnh đạo đảng Xã hội Paul Magnette đã dẫn đầu làn sóng chỉ trích vào tối thứ Năm sau khi Bộ Y tế xác nhận có 1.222 ca tử vong vượt mức bình thường trong khoảng thời gian từ ngày 18 đến ngày 29 tháng 6. “1.222 ca tử vong trong đợt nắng nóng vừa qua, tỷ lệ tử vong vượt mức bình thường là 39%, và… chính phủ liên bang không có bất kỳ biện pháp nào! “, Magnette nói.

Ông Magnette nói: “Tình trạng khẩn cấp về khí hậu và sức khỏe cộng đồng, với cái giá phải trả là hàng trăm sinh mạng, đã không thể lay chuyển được sự thờ ơ của các bộ trưởng.” Ông cảnh báo thêm rằng, với dự báo sẽ có thêm các đợt nắng nóng vào mùa hè này, “Chúng ta đang nói về sinh mạng con người.”

Những số liệu này được đưa ra sau đợt nắng nóng mà các nhà khoa học mô tả là đợt nắng nóng khắc nghiệt nhất trong lịch sử Âu Châu, kéo dài từ khoảng ngày 20 đến ngày 28 tháng 6, gây quá tải cho các bệnh viện, làm gián đoạn cơ sở hạ tầng và ảnh hưởng đến việc sản xuất điện trên khắp lục địa.

Bộ Y tế nước này cho biết trong một tuyên bố hôm thứ Năm rằng quốc gia này đã ghi nhận sự gia tăng chưa từng có về tỷ lệ tử vong trong giai đoạn này, bao gồm hơn 530 trường hợp tử vong ở những người trên 85 tuổi và khoảng 180 trường hợp ở những người dưới 65 tuổi. “Tỷ lệ tử vong vượt mức bình thường trong đợt nắng nóng này là điều chưa từng có ở nước ta”, bộ này cho biết thêm.

Bộ trưởng Y tế Frank Vandenbroucke đã bảo vệ phản ứng của chính phủ, lập luận rằng các bệnh viện và viện dưỡng lão đã được chuẩn bị sẵn sàng và việc bảo vệ những người dễ bị tổn thương “là vấn đề của toàn xã hội”. Tuy nhiên, ông thừa nhận những thiếu sót ở những nơi khác, nói rằng đường dây khẩn cấp 112 của Bỉ “đã không hoạt động đúng cách” trong đợt nắng nóng và ông đã yêu cầu Bộ trưởng Nội vụ Bernard Quintin thực hiện “các biện pháp mạnh mẽ hơn”.

Vandenbroucke đã ra lệnh đánh giá phản ứng và yêu cầu Nhóm Quản lý Rủi ro của Bỉ đưa ra các khuyến nghị vào tuần tới trước cuộc họp của các bộ trưởng y tế nhằm tăng cường sự chuẩn bị của đất nước trước đợt nắng nóng tiếp theo.

[Politico: Belgian government under fire after heat wave claims 1,200 lives]

12. Nga tăng cường các chuyến bay của máy bay chiến đấu gần lãnh thổ NATO.

Các quan chức cho biết Nga đang tăng cường các chuyến bay của máy bay ném bom và máy bay chiến đấu có khả năng mang vũ khí hạt nhân đến gần rìa phía bắc của NATO, trong bối cảnh Mạc Tư Khoa lo ngại về hiệu quả của chiến dịch máy bay điều khiển từ xa tầm xa của Ukraine nhằm vào các mục tiêu sâu bên trong lãnh thổ Nga và sự chú ý ngày càng tăng của NATO đối với khu vực Bắc Cực chiến lược.

Theo phát ngôn viên quân đội Na Uy trả lời Newsweek, từ ngày 1 Tháng Giêng đến ngày 3 tháng 7 năm 2026, các máy bay chiến đấu của NATO đã được điều động 62 lần để đáp trả các chuyến bay của Nga ở sườn phía đông bắc của NATO.

Phát ngôn nhân cho biết, chỉ riêng trong nửa đầu năm 2026, Oslo đã điều động các máy bay chiến đấu và phát hiện nhiều máy bay Nga gần không phận của mình hơn bất kỳ năm nào kể từ năm 2021.

Mặc dù các nước NATO thường xuyên điều động máy bay phản lực khi phát hiện máy bay Nga bay gần các khu vực khác nhau trong không phận liên minh, việc các máy bay ném bom hiện đại bay sát lãnh thổ NATO thường được xem là một chiến thuật hăm dọa—đặc biệt là ở Bắc Cực, nơi NATO lo ngại về sự hiện diện ngày càng tăng của Trung Quốc và sự thống trị của Nga.

Một chiếc máy bay chiến đấu F-35 do Mỹ sản xuất thuộc Không quân Hoàng gia Na Uy đang lăn bánh vào nhà chứa máy bay sau khi hạ cánh xuống căn cứ không quân Evenes, gần Narvik vào ngày 11 tháng 3 năm 2026, trong khi NATO đang tiến hành cuộc tập trận quân sự Cold Response.

Na Uy có chung khoảng 120 dặm đường biên giới trên bộ với Mạc Tư Khoa, lãnh thổ Na Uy nằm không xa về phía tây của các căn cứ quân sự lớn của Nga tập trung quanh các thành phố Murmansk và Severomorsk ở vùng Bắc Cực.

Chúng là nơi chứa các tàu ngầm hạt nhân chiến lược vô cùng quan trọng mà Điện Cẩm Linh sẽ triển khai trong một cuộc xung đột hạt nhân, và phần lớn khả năng “tấn công trả đũa” của nước này - thuật ngữ dùng để chỉ khả năng của Nga trong việc phát động một cuộc tấn công hạt nhân tàn khốc ngay cả sau khi đã hứng chịu một cuộc tấn công hạt nhân trước.

Quân đội Na Uy tin rằng sự gia tăng các chuyến bay của Nga gần lãnh thổ của họ xuất phát từ nỗi lo ngại ở Mạc Tư Khoa rằng Ukraine có thể tấn công vào các căn cứ này ở bán đảo Kola bằng máy bay điều khiển từ xa tầm xa.

Trong nhiều tháng qua, Kyiv đã tấn công vào các căn cứ quân sự và cơ sở dầu mỏ của Nga, thường nằm cách tiền tuyến hơn 1.000 km, trong một chiến dịch gây áp lực nặng nề lên nền kinh tế Nga và làm quá tải hệ thống phòng không của nước này.

Trong khoảng một tuần qua, Ukraine đã tấn công ít nhất bốn nhà máy lọc dầu của Nga, trong đó có một nhà máy lọc dầu lớn nhất của Nga vào rạng sáng thứ Năm.

Mạc Tư Khoa tuyên bố đã tiến hành một cuộc tấn công trả đũa quy mô lớn vào Kyiv đêm qua rạng sáng thứ Năm. Giới chức Ukraine cho biết 30 người đã thiệt mạng tại thủ đô Ukraine.

Máy bay Nga được phát hiện “hàng ngày”

Theo số liệu của Na Uy, máy bay chiến đấu của NATO đã được điều động khẩn cấp 41 lần trong cả năm 2025, nhiều hơn 3 lần so với năm 2024. Năm trước đó con số này thậm chí còn thấp hơn, chỉ ở mức 32 lần.

Năm 2022, năm Mạc Tư Khoa phát động cuộc xâm lược toàn diện Ukraine, máy bay chiến đấu của NATO đã được điều động khoảng nửa tá lần.

“Gần đây, chúng tôi nhận thấy hoạt động của Nga ở phía bắc ngày càng gia tăng”, phát ngôn nhân quân đội Na Uy cho biết. “Các máy bay chiến đấu của chúng tôi trong tình trạng báo động của NATO đã phát hiện các máy bay Nga hướng ra Biển Na Uy hàng ngày.”

Theo đánh giá của Na Uy, những máy bay này thường bay vào Biển Barents, sau đó rẽ về phía nam vào Biển Na Uy trước khi quay trở lại căn cứ chính trên lãnh thổ Nga.

Trong bức ảnh được hãng thông tấn nhà nước Nga Sputnik công bố, máy bay ném bom chiến lược Tupolev Tu-160M “Ilya Muromets” được nhìn thấy tại khuôn viên của một nhà sản xuất máy bay ở Kazan vào ngày 22 tháng 2 năm 2024.

Một trong những sự việc năm nay xảy ra vào ngày 22 tháng 6, khi Oslo điều động hai máy bay chiến đấu F-35 tiên tiến của mình từ Căn cứ Không quân Evenes, ở phía bắc quốc gia Bắc Âu, sau khi phát hiện hai máy bay Tu-160 và hai máy bay MiG-31 của Nga đang tiến gần không phận của họ.

Nga cũng lên tiếng về vụ việc, cho biết “các máy bay chiến đấu từ nước ngoài” đã hộ tống các máy bay ném bom siêu âm Tu-160 của nước này trong một chuyến bay huấn luyện trên biển Barents và biển Na Uy.

Đoạn phim do giới chức Nga công bố dường như cho thấy ít nhất một chiếc F-35 bay sát bên cạnh máy bay Nga.

Na Uy từ lâu đã có “hệ thống cảnh báo phản ứng nhanh”, nghĩa là Oslo luôn có sẵn hai chiếc F-35 sẵn sàng cất cánh bất cứ lúc nào từ căn cứ Evenes nếu phát hiện máy bay lạ.

Quân đội Na Uy cho biết họ thường thực hiện khoảng 40 nhiệm vụ phản ứng nhanh mỗi năm thay mặt cho NATO, và hai chiếc F-35 sẵn sàng cất cánh trong vòng 15 phút.

Na Uy cho biết họ dự đoán số lượng chuyến bay của Nga tiếp cận không phận của mình sẽ vẫn ở mức cao, đặc biệt là do NATO đang tăng cường sự hiện diện ở Bắc Cực.

Đầu năm nay, các đồng minh NATO đã công bố một sáng kiến mới, có tên gọi là Arctic Sentry, nhằm thuyết phục Mỹ rằng Âu Châu, cũng như Canada, có thể bảo vệ biên giới phía bắc của liên minh và ngăn chặn Nga ở Bắc Cực. Điều này diễn ra ngay sau khi Tổng thống Trump khiến liên minh hoảng loạn khi khẳng định chỉ có Mỹ mới có thể bảo đảm an ninh cho Greenland.

Vùng lãnh thổ rộng lớn, giàu khoáng sản và phủ đầy băng tuyết này là một phần của Đan Mạch và rất quan trọng trong việc phát hiện và đánh chặn các hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa hướng tới Hoa Kỳ.

[Newsweek: Russia Surging Warplane Flights Near NATO Territory]

13. Các nhà phân tích đã phát hiện ra bệ phóng hỏa tiễn mà Ukraine đã giữ bí mật trong ba năm.

Ngày 4 tháng 7, Ukraine lần đầu tiên giới thiệu hỏa tiễn Harpoon của mình. Các bệ phóng xuất hiện trong một video từ chuyến công tác của Tổng thống Zelenskiy tới tỉnh Odessa, trong đó ông đã có cuộc họp phối hợp với Bộ Tư lệnh Hải quân Ukraine về các mối đe dọa từ hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa, các mối đe dọa trên biển và các cuộc tấn công sâu vào lãnh thổ Ukraine.

Hỏa tiễn Harpoon đã được Hải quân Ukraine sử dụng từ năm 2022 và đã tiêu diệt nhiều tàu chiến Nga, nhưng cấu hình bệ phóng của nó vẫn được giữ bí mật.

Các chuyên gia của Defense Express đã phát hiện ra các bệ phóng trong đoạn phim được công bố. Ngoài hỏa tiễn Harpoon, các bức ảnh cũng được công bố cho thấy bệ phóng của hệ thống hỏa tiễn chống hạm NSM (Naval Strike Missile) do Na Uy sản xuất và được phát triển bởi Kongsberg.

Việc Na Uy giao máy bay NSM cho Ukraine chưa bao giờ được công bố chính thức và chỉ được báo cáo trên các phương tiện truyền thông.

Kho vũ khí chống hạm của Ukraine đã được mở rộng trong suốt cuộc chiến. Lực lượng Ukraine đã sử dụng hỏa tiễn Neptune do trong nước sản xuất để đánh chìm tàu tuần dương Moskva của Nga vào tháng 4 năm 2022. Mỹ và các đồng minh đã xem xét việc chuyển giao cả hỏa tiễn Harpoon và NSM cho Ukraine vào tháng 5 cùng năm. Hải quân Ukraine đã xác nhận việc đưa hỏa tiễn chống hạm RBS 15 của Thụy Điển vào chiến đấu lần đầu tiên vào tháng 4 năm 2026.

Ukraine đã nhận được một biến thể Harpoon được lắp đặt bên trong một container vận chuyển đường biển, với bốn ống phóng vận chuyển. Mặc dù hỏa tiễn Harpoon không phải là loại mới, Boeing đã và đang hiện đại hóa nền tảng này, và vào năm 2025, công ty đã thử nghiệm một biến thể Harpoon Block II được nâng cấp.

Hệ thống phóng hỏa tiễn NSM được trưng bày ở Ukraine có màu sơn đặc trưng của Ukraine, không trùng khớp với bất kỳ quốc gia xuất xứ nào được ghi nhận. Năm 2023, Ba Lan được tường trình nguồn cung tiềm năng, với việc Ukraine có thể mua một khẩu đội hoặc thậm chí một tiểu đoàn hệ thống phòng thủ bờ biển NSM từ Warsaw. Nhưng màu sơn khác biệt của biến thể Ukraine khiến nguồn gốc thực sự vẫn chưa được xác định.

Hệ thống này được Kongsberg và Raytheon cùng phát triển, với tầm bắn từ bờ biển là 250 km. Kongsberg đã mở rộng sự hiện diện của mình tại Ukraine trong giai đoạn 2025 và 2026, bao gồm việc tích hợp NASAMS và một liên doanh dự kiến để sản xuất hỏa tiễn đánh chặn.

14. Ông Netanyahu chúc mừng Tổng thống Trump nhân kỷ niệm 250 năm ngày sinh, hứa sẽ gặp mặt “sớm”.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã gửi lời chúc mừng nhân kỷ niệm 250 năm ngày thành lập Hoa Kỳ trong cuộc điện đàm với Tổng thống Trump hôm thứ Sáu.

Văn phòng Thủ tướng cho biết trong một tuyên bố: “Thủ tướng Benjamin Netanyahu đã điện đàm với Tổng thống Donald Trump và chúc mừng ông nhân dịp kỷ niệm 250 năm Ngày Độc lập của Mỹ.”

“Thủ tướng cho biết trong cuộc trò chuyện rằng Mỹ là người bảo đảm cho tự do toàn cầu, và Israel rất coi trọng mối quan hệ mật thiết giữa các quốc gia”, thông báo cho biết thêm.

Thông cáo báo chí ngắn gọn chỉ nêu rằng Tổng thống Trump và ông Netanyahu đã đồng ý tổ chức một cuộc gặp tại Mỹ “sớm”. Tuyên bố không cung cấp thêm chi tiết cụ thể nào.

Lần cuối cùng ông Netanyahu đến thăm Mỹ là vào giữa tháng Hai, chỉ vài tuần trước khi hai nước phát động các cuộc tấn công quy mô lớn vào Iran và đẩy toàn bộ khu vực vào xung đột leo thang.

[CBSNews: Netanyahu congratulates Trump on 250th anniversary, promises to meet “soon”]