Ngày 05-01-2026
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Mỗi Ngày Một Câu Danh Ngôn Của Các Thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
01:22 05/01/2026

92. Người khiêm tốn thường bằng lòng khi bị người ta cho là đê tiện, nhưng không muốn được người khác gọi mình là người khiêm tốn.

(Thánh Bernard)

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Trích dịch từ tiếng Hoa trong "Cách ngôn thần học tu đức")


---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
Mỗi Ngày Một Câu Chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
01:25 05/01/2026
37. “THI NHÂN” LUẬN THƠ

Ở thôn Thiên Thủy có một người thường tự phong cho mình là nhà thơ, động một tí là bình luận cao thấp thơ của người khác.

Một hôm, có một người bạn thơ cầm bài thơ đến nhờ ông ta chỉ giáo, ông ta bình luận rằng:

- “Trước tiên không cần nói đến thơ, chỉ nhìn chữ này. Ồ, từng nét từng nét vang dội khác thường. Thơ hay, thơ hay !”

Nói xong, thì lấy ra tác phẩm thư pháp mà ông ta thường ngày rất thích, nói:

- “Anh coi, thơ này kỳ diệu lắm, nét chữ nắn nót xinh xắn, nếu luận về cách dùng mực, thì nó sáng bóng biết bao, tươi đậm biết bao !”

(Khán Sơn Các Nhàn bút)

Suy tư 37:

Người tự khoe mình là người thấy rất rõ những khuyết điểm của người khác, nhưng lại nhìn không thấy ưu điểm của tha nhân; người tự khoe mình là người ưa thích bình luận cái tốt xấu bên ngoài của người khác, nhưng lại không thấy cái tài cái giỏi bên trong của tha nhân; người tự khoe mình là người đi “lòng vòng” bên ngoài để nhìn chứ không dám đi vào bên trong để thấy, cho nên họ khen chê cách phiếm diện...

Cái khó làm nhất của người kiêu ngạo là khen người khác cách thật lòng, cho nên họ thường tìm lý do xa xa như “chữ đẹp mực sáng” vô tội vạ, để chối bỏ bài thơ hay của người khác.

Cái khó làm nhất của người Ki-tô hữu là tự khoe mình, bởi vì họ rất hiểu lời dạy của Chúa Giê-su: “Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống” (Mt 23, 12a), không những hạ xuống ở đời này, mà cả đời sau trong hỏa ngục nữa.

Khiếp thật !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)


---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
LỜI CŨ, NGƯỜI MỚI
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
01:59 05/01/2026
LỜI CŨ, NGƯỜI MỚI

“Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”.

“Một lần kia, tôi đồng tế trong một đám tang, linh mục giảng lễ kể một câu chuyện rất cảm động về tuổi thơ của mình. Tôi nhận ra đó là câu chuyện thời thơ ấu của tôi - chỉ khác là ngài không hề biết. Không sao!” - Mgr. James Vlaun.

Kính thưa Anh Chị em,

Tâm sự trên khiến chúng ta cười thầm; nhưng điều tương tự trong Tin Mừng hôm nay không cho phép chúng ta làm điều đó. Ngay từ đầu sứ vụ, Chúa Giêsu dường như cũng ‘mượn lại’ trọn vẹn lời của Gioan, “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”. Ở đây, mọi sự hoàn toàn khác! Bởi lẽ, ‘lời cũ’ nhưng ‘người mới’.

Gioan loan báo một Nước Trời đang đến, một thực tại còn ở phía trước, điều mà Gioan chỉ mơ hồ cảm nhận. Với Chúa Giêsu, Nước Trời không chỉ “đến gần”; nó đã có mặt. Ngài là Nước Trời mang một thân xác! Vì thế, cũng một lời, nhưng nó không còn là ‘lời hứa’, mà là ‘Lời làm người’ hiện diện sống động. “Nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Nước Thiên Chúa đã đến giữa các ông!”. “Vương Quốc đã hiện diện ở những khai mở ban đầu, nhưng vẫn còn tương lai ở sự viên mãn của nó!” - Timothy J. Keller.

Cũng vậy, “sám hối” trên môi Chúa Giêsu không dừng lại ở hối hận hay day dứt về quá khứ, nhưng là một cuộc đổi hướng tận căn, một sự thay đổi từ bên trong; không phải quay lui, mà là dám để ân sủng Chúa - vì một tương lai mới - bẻ gãy những gì tôi đang quen sống. Nhiều khi, điều làm chúng ta chần chừ không phải vì quá khứ nặng nề, mà vì hiện tại ‘quá an toàn’. “Ân sủng là trạng thái trong đó không còn sự gượng gạo, khó nhọc, chần chừ hay lệch lạc; mọi sự diễn ra tự nhiên và hài hoà!” - William Hazlitt.

“Nước Trời đã đến gần”, vì nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa cúi xuống những phận người vỡ vụn, “Người ta đem đến cho Ngài mọi kẻ ốm đau, quỷ ám, bại liệt… và Ngài chữa lành”. “Chữa lành” không chỉ là chữa khỏi bệnh, mà khôi phục toàn vẹn xác hồn. Nước Trời không loại trừ điều hỏng hóc; trái lại, nó đến đúng nơi hỏng hóc nhất. “Nước Trời không phải là phần thưởng cho người công chính, mà là sự phục hồi cho kẻ tan vỡ!” - Dallas Willard. Đó là lý do của Giáng Sinh: Con Thiên Chúa nằm trong máng cỏ không phải để trang trí lịch sử, hoặc ghé ngang lịch sử, nhưng bước vào nó, mang lấy phận người và chu toàn sứ mệnh cứu độ đến cùng. Nước Trời không áp đặt bằng quyền lực, nhưng được trao ban bằng sự hiện diện khiêm hạ và tình yêu tự hiến.

Anh Chị em,

“Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần!”. Lời ấy hôm nay vẫn vang lên. Câu hỏi không phải là lời ấy có mới không, mà là, “Tôi có cho phép Chúa Giêsu làm tôi nên ‘người mới’ không?”. Chúng ta có thể thích một Nước Trời “đến gần”, nhưng lại e ngại một Thiên Chúa “đến quá gần”, gần đến mức đụng chạm những chọn lựa, thói quen và vùng an toàn của bạn và tôi. “Hối tiếc sẽ chẳng làm gì được; hãy sám hối và làm điều gì đó!” - Israelmore Ayivor.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa vẫn nói mỗi ngày, con chỉ quen nghe mà không đổi thay. Xin đừng để con chỉ nghe ‘lời cũ’, mà dám để Lời uốn nắn con nên ‘người mới!’”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
 
ĐỨC CHA PHÊRÔ TRẦN ĐÌNH TỨ NGƯỜI CHA VỚI TRÁI TIM HIỀN PHỤ
Lm JB Nguyễn Minh Hùng
02:03 05/01/2026
ĐỨC CHA PHÊRÔ TRẦN ĐÌNH TỨ

NGƯỜI CHA VỚI TRÁI TIM HIỀN PHỤ

(Chúng con kính dâng Đức Cha, nhân dịp Đức Cha tròn 27 năm Thánh chức Giám Mục 6.1.1999 - 6.1.2026)

Không ai trong chúng ta, sống mà không có ký ức. Ký ức là cỗ máy gìn giữ những tư liệu sâu thẳm nhất, sống động nhất, thân thương nhất, dễ làm rung động tâm hồn nhất.

Giữa bao nhiêu sự kiện và hình ảnh trôi qua trong đời người, ký ức ấy, dù chỉ là quá khứ, tưởng chừng lặng lẽ đi qua. Nhưng thực chất, bên trong mỗi tâm hồn, ký ức luôn mạnh mẽ, luôn dữ dội. Chúng khắc sâu trong lòng kẻ giữ lấy chúng những dấu ấn sâu đậm.

Trong số những dấu ấn ấy, có những khuôn mặt, chỉ cần thoáng nhớ tới, đã gợi dậy bao cảm xúc dịu dàng, ấm áp, gần gũi như trong vòng tay của người cha. Đức Cha Phêrô TRẦN ĐÌNH TỨ chính là một con người như thế. Ngài là người cha, người thầy, người mục tử nhân hậu mà những người con của giáo phận cứ mãi mang ơn.

Hơn nửa thế kỷ bước đi trong hành trình Linh mục, Giám mục, và gần 90 năm tuổi đời, Đức Cha Phêrô vẫn giữ cho mình một tâm hồn trẻ trung trong sự đơn sơ, một ánh mắt hiền từ trong sự bao dung, một trái tim nồng nhiệt trong tình yêu với Chúa và với đoàn chiên.

Dù đã nghỉ hưu nhiều năm, Đức Cha Phêrô vẫn kiên trì mỗi ngày âm thầm cầu nguyện, dâng lễ trong phòng nguyện nhỏ bé ngay cạnh phòng riêng.

Phòng nguyện ấy, tuy đơn sơ, nhưng lại chất chứa một bầu khí linh thánh đặc biệt: đó là nơi ngài sống từng ngày, từng giờ trong thinh lặng, dâng lên Chúa tất cả những vui buồn của đoàn chiên.

Và chính căn nhà khiêm tốn này cũng mang trong mình một lịch sử đáng trân trọng. Đó là ngôi nhà đã từng được các Đức Giám mục tiền nhiệm chọn làm Tòa Giám mục từ buổi đầu thành lập giáo phận.

Nay, Đức Cha Phêrô chọn nơi ấy làm chỗ an dưỡng cuối đời, như một nhịp nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại, giữa hành trình lịch sử của giáo phận và trái tim lặng thầm của một mục tử vẫn đang âm thầm nâng đỡ con cái mình bằng lời cầu nguyện. Không chỉ đơn giản là căn nhà để sống, để đi và về, để làm việc. Chọn lựa của Đức Cha Phêrô như một tình cảm tha thiết, một lòng yêu mến, một sự gắn bó thiết thân dành cho cội nguồn và di sản của giáo phận.

Dù thời gian đã để lại dấu ấn trên thân xác, khiến đôi bàn tay ngài run run, đôi chân bước đi có phầnchậm hơn và thường đau nhức, Đức Cha vẫn không bao giờ để những yếu đuối ấy làm giảm đi lòng yêu mến dành cho Thánh Thể

Chúa. Ngài có thể thiếu nhiều thứ trong cuộc sống thường ngày, có thể không còn làm những việc to lớn như xưa, nhưng có một điều ngài không bao giờ thiếu, không bao giờ chấp nhận đánh mất: đó là cầu nguyện. Cầu nguyện không chỉ là việc đạo đức hằng ngày, mà là hơi thở, là sức sống, là mạch nguồn nâng đỡ ngài trong suốt cuộc đời mục tử.

Trước Nhà Tạm, ngài ở đó, không vội vã, không ồn ào. Mọi mệt mỏi, mọi đau đớn, dường như tan biến khi ngài đặt trái tim mình trong trái tim Chúa. Môi ngài khẽ đọc lời kinh, đôi mắt sáng lên một ánh sáng nội tâm khó tả. Người ngoài nhìn vào tưởng đó chỉ là một cụ già đang lẩm bẩm cầu nguyện, nhưng thực ra đó là cả một đời hiến dâng, một đời gắn bó không rời với Thánh Thể. Chính hình ảnh âm thầm ấy lại trở thành bài giảng hùng hồn, mạnh mẽ hơn mọi lời nói. Bài giảng về niềm tin, về tình yêu và lòng trung thành không lay chuyển.

Đức Cha đã dạy đoàn chiên của ngài không chỉ bằng những bài giảng trên tòa giảng, mà còn bằng chính cuộc đời cầu nguyện. Bài giảng ấy vang vọng mãi, vì nó không kết thúc trên trang giấy hay trong âm vang của một buổi lễ, mà khắc ghi trong tim những ai đã từng nhìn thấy ngài âm thầm cầu nguyện.

Hình ảnh một mục tử cao niên say sưa bên Thánh Thể, đó là lời mời gọi tha thiết cho mỗi chúng ta: Hãy trở về với Chúa, hãy đặt lại cầu nguyện vào trung tâm đời sống, hãy để Thánh Thể trở thành nguồn mạch sự sống.

Có thể chúng ta bận rộn, có thể chúng ta nguội lạnh, có thể chúng ta từng quên cầu nguyện, nhưng gương sáng ấy không cho phép chúng ta tiếp tục thờ ơ. Bởi nơi Đức Cha, chúng ta nhận ra một tình yêu đã cháy suốt đời và không một thử thách, một mỏi mệt nào có thể dập tắt.

Đức Cha Phêrô đã sống bằng cầu nguyện, đã nâng đỡ đoàn chiên bằng cầu nguyện, và giờ đây, ngài vẫn đang để lại cho chúng ta di sản quý giá nhất: Ai yêu Chúa thật sự thì không thể sống mà thiếu Thánh Thể, không thể sống mà thiếu cầu nguyện.

1. Người cha thẳng thắn nhưng đầy bao dung.

Trong ký ức của linh mục đoàn và giáo dân, Đức Cha Phêrô là người rất thẳng thắn. Ngài không ngại chỉ ra điều đúng - sai, không vòng vo, không né tránh sự thật. Nhưng nơi sự thẳng thắn ấy, người ta không hề thấy sự gay gắt, khắt khe; trái lại, người ta luôn nhận ra sự bao dung, nhân ái.

Ngài không thiên vị, không vội vã phán xét, cũng không bao giờ để mình bị lôi kéo về một phía. Trước những xung đột hay tranh cãi, ngài lắng nghe kiên nhẫn, giữ sự trung lập, để rồi từ đó chỉ cho mọi người thấy lẽ phải, lẽ sống, và con đường bình an.

Trong thời ngài làm giám mục, giáo phận được bình yên. Các linh mục được yêu thương và tôn trọng. Giáo dân cảm thấy mình được dẫn dắt bởi một mục tử luôn đặt lợi ích của đoàn chiên lên trên hết.

Đức Cha Phêrô không bao giờ làm ai phải sợ hãi vì bị phán xét công khai, cũng không để sự yếu đuối hay lỗi lầm của một linh mục trở thành gánh nặng nhục nhã. Ngài có trí nhớ minh mẫn, nhưng chọn "quên" những lỗi lầm, để không bao giờ nhắc lại, không bao giờ làm anh em mình đau thêm một lần nữa. Đó là sự quên lãng của lòng thương xót, sự lãng quên của trái tim nhân hậu.

2. Nụ cười và ánh mắt của một người cha.

Có những vị lãnh đạo, khi gặp, người ta cảm thấy xa cách; nhưng với Đức Cha Phêrô, nụ cười của ngài, ánh mắt của ngài, lời nói của ngài luôn khiến người đối diện cảm thấy gần gũi, thoải mái. Nơi ngài không có bức tường ngăn cách, không có sự xa vời của uy quyền, nhưng có sự chân thành, sự khiêm nhường, và một lòng yêu thương thật thà.

Ai đã một lần được trò chuyện cùng Đức Cha, đều cảm thấy như đang được trò chuyện với một người cha hiền, với một người bạn lớn, chứ không phải với một giám mục quyền uy.

Cái nhìn bao dung ấy, nụ cười thân thiện ấy đã trở thành chỗ tựa cho biết bao tâm hồn. Nhiều linh mục, trong những giây phút mệt mỏi, đã tìm đến ngài, và ra về với niềm an ủi lớn lao. Nhiều giáo dân, khi gặp ngài, đã cảm nhận được sức mạnh để tiếp tục sống đức tin. Chính sự gần gũi, chan hòa ấy đã làm nên một phong cách mục tử không lẫn vào đâu được: Một phong cách của tình phụ tử, của tình anh em, của sự hiện diện đầy nhân ái.

3. Một giáo phận bình yên.

Nhìn lại những năm tháng Đức Cha Phêrô cai quản giáo phận, người ta dễ dàng nhận ra hoa trái mà ngài để lại: Đó là sự bình yên. Bình yên không có nghĩa là không có khó khăn, nhưng là giữa muôn vàn khó khăn, giáo phận vẫn giữ được sự hiệp nhất, các linh mục vẫn cảm thấy được bảo vệ, được tôn trọng, và giáo dân vẫn cảm nhận được tình yêu thương.

Trong cương vị một mục tử, ngài đã tài tình lèo lái con thuyền giáo phận đi qua những thách đố, giữ cho nó không nghiêng ngả, không rạn nứt, nhưng bền vững, bình an.

4. Tấm gương và lời tri ân.

Giờ đây, khi mái tóc đã trắng màu mây, thân thể có phần mỏi mòn, nhưng trong căn phòng nguyện nhỏ ấy, Đức Cha vẫn mỗi ngày dâng thánh lễ, vẫn mỗi ngày đến trước Thánh Thể, vẫn mỗi ngày cầu nguyện cho đoàn chiên. Những lời kinh âm thầm ấy, những hy sinh lặng lẽ ấy, chắc chắn là nguồn sức mạnh vô hình đang nâng đỡ từng gia đình, từng giáo xứ, từng linh mục trong giáo phận.

Đức Cha Phêrô không chỉ để lại cho chúng ta những công trình, những quyết định, những định hướng. Trên hết, ngài để lại một tấm gương: Tấm gương

của một mục tử nhân hậu, một người cha hiền, một tâm hồn trọn vẹn cho Thiên Chúa và cho đoàn chiên.

Chúng ta, những người đang tiếp tục bước đi, xin cúi đầu tri ân và cảm mến. Cảm ơn Vị Cha Già Từ Ái đã cho giáo phận, cách riêng, linh mục đoàn những năm tháng yên bình. Cảm ơn Đại Thụ mà người đời không dễ tìm thấy bất cứ nơi đâu, dạy chúng ta biết sống thẳng thắn mà vẫn hiền hòa, công minh mà vẫn bao dung, mạnh mẽ trong sự thật mà vẫn dịu dàng trong tình thương.

Và xin được cầu nguyện cho ngài, người cha già khả kính, để Chúa tiếp tục gìn giữ, nâng đỡ, ban sức khỏe và bình an, để nơi căn nhà an dưỡng mang cả bề dày ý nghĩa này, từng ngày, từng giờ, ngài vẫn tiếp tục là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm và nâng đỡ cả giáo phận.

Khi nghĩ về Đức Cha Phêrô TRẦN ĐÌNH TỨ, lòng ta chỉ muốn thốt lên: Cảm ơn Chúa đã ban cho giáo phận một người cha, một mục tử, một chứng nhân của tình yêu.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
 
BẺ - TRAO
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
15:03 05/01/2026
BẺ - TRAO

“Thiên Chúa là tình yêu!”.

“Thánh Thể là Bí tích Tình Yêu: biểu lộ và sản sinh tình yêu!” - Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay chứng thực điều Tôma Aquinô nói về Thánh Thể. Ở đó, Thiên Chúa không yêu bằng ý niệm trừu tượng, nhưng bằng hành vi cụ thể: bẻ mình và trao ban.

“Thiên Chúa là tình yêu!”, một tình yêu không yên vị trong bản tính thần linh; nhưng đi ra, ở lại, và tự hiến. “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống” - bài đọc một. Sự sống ấy không được ban một lần trong quá khứ, nhưng được ban mỗi ngày qua Thánh Thể, để con người mọi thời có thể nếm trước sự sống thần linh ngay giữa hiện sinh. “Tất cả những gì Thiên Chúa ban là tất cả những gì bạn cần, Ngài ban sự sống thần linh trong Đức Kitô!” - W. Ian Thomas.

Thật thú vị, Tin Mừng hôm nay cũng nói về Thánh Thể với ‘một Thánh Lễ mang tính tiên tri’ như được ‘tường thuật trực tuyến’. Đó là một “Thánh Lễ” bên hồ, khi chủ lễ vừa rời thuyền, cử hành với hơn năm ngàn người đợi sẵn. Đây là biến cố duy nhất cả bốn Tin Mừng kể lại. Trình thuật mang một nhịp điệu ‘rất phụng vụ!’. Chúa Giêsu cầm lấy bánh, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, và họ trao cho dân. Trước đó là giảng dạy - như phụng vụ Lời Chúa; sau đó là trao bánh, ‘rước lễ’ - như phụng vụ Thánh Thể; và cuối cùng, mọi người no thoả.

Kìa, Chúa Giêsu không trực tiếp trao bánh cho đám đông, Ngài ủy thác! Đây là cách Thiên Chúa bước vào đời sống con người: qua những bàn tay yếu hèn được mời gọi cộng tác. “Chúa Kitô ngày nay không còn thân thể nào ngoài chính bạn, không có tay, không có chân nào trên trần gian ngoài chính bạn!” - Têrêxa Avila. Từ đó, Thánh Thể trở thành nhịp sống của Giáo Hội - cử hành và trao ban. Giáo Hội không giữ Thánh Thể cho riêng mình, nhưng nhận để trao, được nuôi để nuôi.

Chính ở đây, lời của Tôma Aquinô trở nên sáng rõ: Thánh Thể biểu lộ và sản sinh tình yêu! Nếu chỉ cất giữ, đóng khung trong nghi thức, Bí tích Tình Yêu sẽ thu hẹp thành một dấu chỉ câm lặng. “Bẻ” mà không “trao”, Thánh Thể trở thành nghi lễ khép kín; “trao” mà không “bẻ”, tình yêu chỉ còn là hoạt động bên ngoài. Thánh Thể đòi cả hai - ‘bẻ và trao’ - tự hiến và nuôi sống!

Anh Chị em thân mến,

“Thiên Chúa là tình yêu!”. Chúa Giêsu không chỉ làm phép lạ cho năm ngàn người bên bờ hồ năm xưa; ngày nay, mỗi giây phút, phép lạ ấy vẫn đang diễn ra trên các bàn thờ khắp hoàn vũ, Ngài tiếp tục bẻ mình ra để nuôi sống nhân loại. Được nuôi dưỡng bằng chính sự sống của Ngài, đến lượt chúng ta, mỗi người được mời gọi trở thành những kẻ “cho họ ăn” - bẻ phần bánh dành cho mình, bẻ thời gian, sức lực, bẻ cái mình sợ mất - để trao tình yêu, trao Giêsu. “Tình yêu không thể tự nó đứng yên, không có ý nghĩa gì nếu không hành động - và hành động đó chính là phục vụ!” - Mẹ Têrêxa.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin dạy con yêu như Chúa yêu - bẻ mình và trao đi - hầu Thánh Thể thật sự biểu lộ và sản sinh yêu thương trong đời sống con và trong thế giới!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
 
Mỗi Ngày Một Câu Danh Ngôn Của Các Thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
20:16 05/01/2026

93. Đức Chúa Giê-su của chúng ta do khiêm tốn mà chiều theo con người, làm tất cả những gì mà chúng ta cầu cứu đến Ngài.

(Thánh nữ Terese of Avila)

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Trích dịch từ tiếng Hoa trong "Cách ngôn thần học tu đức")


---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
Mỗi Ngày Một Câu Chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. ·
20:23 05/01/2026
38. SUỐI NƯỚC LẠNH TIM LẠNH

Người nọ đi chơi ở chùa Linh Ẩn trở về nói với vợ:

- “Tim tôi lạnh rồi”.

Vợ vội vàng hỏi tại sao, ông ta trả lời:

- “Tôi vừa mới rửa tim trong đình suối nước lạnh trở về đây, nếu tim không lạnh thì suối cũng không lạnh”.

(Khán Sơn Các Nhàn bút)

Suy tư 38:

Những người đang yêu họ vẫn thấy nóng ấm dù thời tiết lạnh lẽo băng giá; những người thất tình, buồn bực trong lòng, họ vẫn luôn thấy tim lạnh lẽo dù cho thời tiết đang là mùa xuân. Thế mới biết, thời tiết lạnh hay nóng đều không ảnh hưởng đến trái tim, nhưng trái tim nóng hay lạnh thì đều rất có ảnh hưởng đến cuộc sống chung quanh.

Người có trái tim lạnh thì dửng dưng trước người bất hạnh, thờ ơ trước những bất công và xa lánh những anh em thất thế sa cơ, mà người có trái tim lạnh thì nhan nhãn trong xã hội hôm nay khi mà tình cảm được đo bằng tiền bạc, đạo đức được đo bằng chức quyền.

Người có trái tim nóng thì nhìn thấy nỗi bất hạnh của tha nhân cũng là sự bất hạnh của mình, thấy đau khổ của anh em là nỗi đau của mình, nên họ sẵn sàng chia cơm sẻ áo với tha nhân...

Người Ki-tô hữu thì có trái tim yêu thương của Đức Chúa Giê-su, cho nên khi làm bất cứ việc gì đem lại niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân, thì họ đều làm vì Đức Chúa Giê-su. Mà trái tim yêu thương của Đức Chúa Giê-su thì không nóng nhất thời, không nóng theo thời tiết, nhưng nóng theo sự thúc bách của Chúa Thánh Thần.

Mà ân sủng đẹp nhất của Chúa Thánh Thần chính là đức ái vậy !

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)


--------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Hơn 33 triệu người hành hương đã về Rome trong Năm Thánh
Thanh Quảng sdb
14:13 05/01/2026
Hơn 33 triệu người hành hương đã về Rome trong Năm Thánh

Đức Tổng Giám Mục Rino Fisichella, Phó Chánh Văn phòng Bộ Truyền giáo và là người phụ trách chính thức của Tòa Thánh về Năm Thánh, đã tổng kết lại Năm Thánh trong một cuộc họp báo tại Vatican vào thứ Hai, ngày 5 tháng 1.

(Tin Vatican - Daniele Piccini)

Đức Tổng Giám Mục Rino Fisichella, Phó Chánh Văn phòng Bộ Truyền giáo và là người phụ trách chính thức của Tòa Thánh về Năm Thánh, cho biết vào thứ Hai, ngày 5 tháng 1 cho hay: Gần 33,5 triệu người từ 185 quốc gia đã hành hương về Rome trong Năm Thánh.

Ngài đã chia sẻ số liệu thống kê trong một cuộc họp báo tại Vatican, tổng kết lại năm qua, khi Đức Giáo Hoàng Lêô XIV sẽ chính thức kết thúc Năm Thánh với việc đóng Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Phêrô vào ngày 6 tháng 1.

“Cả thế giới đã về Rome” trong Năm Thánh, Đức Tổng Giám Mục Fisichella nói, nhấn mạnh rằng những dự báo ban đầu do Roma ước tính đã vượt quá thực tế. Con số này đã vượt quá dự kiến của khoảng 31 triệu người hành hương từ các trường đại học khác.

Chính quyền địa phương, những người đã hợp tác chặt chẽ với Giáo hội – thông qua phương pháp mà họ nhất trí gọi là “phương pháp Đại lễ” – để tổ chức tất cả các sự kiện và xây dựng cơ sở hạ tầng cần thiết, cũng đã tham dự buổi họp báo.

Cả thế giới đã về Rome, nhưng đặc biệt là châu Âu: 62% người hành hương đến từ lục địa châu Âu, với Ý đứng đầu về số lượng người tham dự. Bắc Mỹ là lục địa có số lượng người hành hương nhiều thứ hai, chiếm 17%. Trên thực tế, sau Ý, phần lớn đến từ Hoa Kỳ, Tây Ban Nha, Brazil và Ba Lan.

Một Đại lễ tâm linh hướng đến tương lai

Cả số lượng người hành hương lẫn 35 “sự kiện lớn” đều không thể diễn tả hết ý nghĩa thực sự của một năm tập trung chủ yếu vào việc chạm đến cuộc sống của mọi người và đổi mới họ ở mức độ sâu sắc hơn. “Chiều kích tâm linh là nền tảng của Đại lễ đã giúp chúng ta thấy được một dân tộc đang chuyển mình, với khát vọng lớn lao về cầu nguyện và hoán cải,” Đức Tổng Giám Mục Fisichella nói.

Hãy nghe báo cáo của chúng tôi

“Các Vương cung thánh đường Giáo hoàng và các trung tâm cầu nguyện khác - như Cầu thang Thánh - đã ghi nhận mức độ tham dự chưa từng có,” ĐTGM nói tiếp. “Số lượng xưng tội tăng lên, và lễ kỷ niệm Năm Thánh về sự tha thứ trọn vẹn, ơn xá tội, đã đến với mọi người.”

“Năm Thánh kết thúc,” Phó Chánh Văn phòng giải thích, “nhưng nhiều dấu hiệu hy vọng đã được phát sinh vẫn còn đó, và chân trời mở rộng để hỗ trợ một tương lai tràn đầy hòa bình và thanh thản, như mọi người mong muốn. Nói tóm lại, Năm Thánh này đã đạt được mục tiêu được nêu trong Sắc lệnh Chỉ định Năm Thánh, Spes non confundit: trở thành cơ hội để mọi người khơi dậy hy vọng.”

Sự dấn thân của 7.000 Tình nguyện viên

Tuy nhiên, có một số con số thực sự quan trọng, bởi vì “trong thời đại của chủ nghĩa cá nhân”, như Đức Tổng Giám Mục Fisichella lưu ý, công việc không mệt mỏi của rất nhiều tình nguyện viên là rất quan trọng.

Ngài giải thích rằng 5.000 người đã phục vụ trong suốt Năm Thánh, và 2.000 thành viên khác của Dòng Malta đã cung cấp dịch vụ sơ cứu tại bốn Vương cung thánh đường Giáo hoàng.

Đối thoại và hợp tác: Phương pháp “Đại lễ”

Alfredo Mantovano, Thư ký Hội đồng Bộ trưởng Ý, đã giải thích phương pháp “Đại lễ” bao gồm những gì: “Một nền hành chính nhà nước phải phối hợp, chứ không phải chỉ đạo, các nền hành chính khác. Các cuộc họp phối hợp giải quyết vấn đề thay vì tạo ra vấn đề. Mỗi bên tham gia đều tránh việc nhận quyền sở hữu đối với các kết quả là thành quả lao động của tất cả mọi người. Tất cả những điều này đã giúp thay đổi nhịp độ.” Điều này có nghĩa là một hệ thống hành chính được đặt vào phục vụ cho đời sống tâm linh.

Thành phố vĩnh cửu chào đón tất cả mọi người

Thị trưởng Rome và Ủy viên Chính phủ đặc biệt phụ trách Đại lễ, Roberto Gualtieri, đã chứng kiến thành phố và cư dân của mình kiên nhẫn chào đón nhiều tín hữu đến thủ đô để nhận được ơn toàn xá.

“Những người hành hương không hề làm giảm khả năng đón tiếp khách du lịch và cung cấp dịch vụ cho người dân Rome. Ngược lại, Năm Thánh là một động lực thúc đẩy,” Ông Thị trưởng nói.

“Niềm vui, đức tin và hy vọng của những người hành hương đã chạm đến trái tim của người dân Rome, những người đã thể hiện thái độ chào đón nồng nhiệt đối với họ, ngay cả khi số lượng của họ rất đông. Ví dụ, Tor Vergata là một sự kiện sẽ mãi mãi là một phần lịch sử của Thành phố chúng ta và của Giáo hội,” Gualtieri kết luận, đề cập đến Năm Thánh Giới trẻ vào tháng Tám.

Sự đóng góp của các nhân viên y tế và lực lượng an ninh

“Phương pháp Đại lễ Thanh niên,” ông Francesco Rocca, Chủ tịch vùng Lazio, giải thích, “đã giúp nhóm điều phối làm việc một cách bình tĩnh thay vì cạnh tranh – một cảm giác bình tĩnh được chia sẻ với tất cả các nhân viên. Các dịch vụ y tế khẩn cấp đã thực hiện 580.000 ca can thiệp, nhiều hơn 40.000 ca so với năm trước. Số lượt khám cấp cứu đạt 1.600.000 lượt, nhiều hơn 100.000 lượt so với năm 2024.”

Cuối cùng, ông Lamberto Giannini, Tỉnh trưởng Rome, đã mô tả nguyên tắc chỉ đạo của lực lượng an ninh thủ đô: “Chúng tôi cần an ninh và sự yên bình, vì vậy chúng tôi tìm cách mang lại an ninh không phải bằng quân sự hóa, mà bằng cách ngăn ngừa các vấn đề. Tôi rất ấn tượng với Đại lễ giới trẻ, với các phòng xưng tội được thiết lập tại quảng trường Circus Maximus. Đó là một điều độc đáo sẽ mãi in đậm trong ký ức của mọi người.”
 
Các giám mục Venezuela kêu gọi người dân cầu nguyện
Vũ Văn An
18:47 05/01/2026

JAVIER CAMPOS


Kathleen N. Hattrup, trong bản tin ngày 05/01/2026 của Aleteia, cho hay: các giám mục Venezuela, trong thông điệp của họ, nói rằng: "Mong sao những quyết định được đưa ra luôn vì lợi ích của người dân chúng ta".

Thực vậy, Hội đồng giám mục Venezuela đã đưa ra một thông điệp ngắn gọn sau khi Hoa Kỳ bắt giữ tổng thống nước này, kêu gọi người dân kiên trì cầu nguyện và bày tỏ sự đoàn kết với gia đình những người đã thiệt mạng.

Một báo cáo chính thức về số nạn nhân chưa được công bố, nhưng Cuba cho biết 32 công dân của họ đã thiệt mạng, và các báo cáo từ Venezuela liệt kê con số thương vong sơ bộ là 80 người.

Venezuela có 42 giáo phận/tổng giáo phận với 74 giám mục, bao gồm cả những vị đã nghỉ hưu.

Tin tức Vatican đã đưa tin về thông điệp của các giám mục.

“Trước những sự kiện mà đất nước chúng ta đang trải qua ngày hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho tất cả người dân Venezuela sự thanh thản, khôn ngoan và sức mạnh. Chúng ta sát cánh cùng những người bị thương và gia đình của những người đã thiệt mạng. Chúng ta hãy kiên trì cầu nguyện cho sự đoàn kết của nhân dân ta,” thông điệp viết.

Các giám mục cũng cầu xin để những quyết định được đưa ra phải vì lợi ích của người dân Venezuela:

“Chúng tôi kêu gọi dân Chúa sống mãnh liệt hơn trong niềm hy vọng và cầu nguyện tha thiết cho hòa bình trong tâm hồn và trong xã hội, bác bỏ mọi hình thức bạo lực. Mong rằng bàn tay chúng ta sẽ rộng mở để gặp gỡ và giúp đỡ lẫn nhau, và mong rằng những quyết định được đưa ra luôn luôn vì lợi ích của nhân dân ta.”

Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đang tổ chức một cuộc họp khẩn cấp sau cuộc tấn công của Mỹ, được mô tả là cuộc thảo luận về các mối đe dọa đối với hòa bình và an ninh quốc tế.

Đức Mẹ Coromoto và một dấu hiệu kêu gọi hòa bình.

Chính trị gia lưu vong được cho là đã thực sự thắng cử trong cuộc bầu cử năm 2024, Edmundo González, đã đăng tải một video dài 3 phút hôm Chúa nhật, trong đó ông tự xưng là tổng thống đắc cử của Venezuela và nói về "lòng trung thành với nền dân chủ".

Phó tổng thống của Maduro, Delcy Rodríguez, người trên lý thuyết là tổng thống lâm thời, hôm Chúa nhật đã kêu gọi chung sống hòa bình với Hoa Kỳ.

Đức Giáo Hoàng Leo hôm Chúa nhật đã kêu gọi các tín hữu cầu nguyện với Đức Mẹ Coromoto và hai vị thánh mới của Venezuela để cầu bầu. Ngài nhấn mạnh quyền chủ quyền của quốc gia.
 
A.P.: ‘Vẫn còn bàng hoàng’: Nỗi lo lắng ở Venezuela sau khi Mỹ bắt giữ Maduro
Vũ Văn An
20:03 05/01/2026

Người dân nhìn vào một khu chung cư bị hư hại mà hàng xóm cho biết đã bị trúng đạn trong các cuộc tấn công của Mỹ nhằm bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro, tại Catia La Mar, Venezuela, Chủ nhật, ngày 4 tháng 1 năm 2026. (Ảnh: Matias Delacroix/AP.)


Regina Garcia Cano, thuộc Associated Press, ngày 5 tháng 1 năm 2026, cho hay: Vẫn còn bàng hoàng: Venezuela lo lắng sau khi Mỹ bắt giữ Maduro.

Thực vậy, một sự im lặng đầy lo lắng bao trùm thủ đô Venezuela vào Chúa nhật khi nỗi lo lắng xen lẫn niềm vui trong khi cả nước chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Người dân ở Caracas vẫn chưa thể trở lại cuộc sống thường nhật sau khi Tổng thống Nicolás Maduro bị lật đổ và bắt giữ trong một chiến dịch quân sự đầy kịch tính của Mỹ. Hàng chục cửa hàng, nhà hàng và nhà thờ vẫn đóng cửa. Những người trên đường phố trông như bị sốc, nhìn chằm chằm vào điện thoại hoặc nhìn xa xăm.

“Mọi người vẫn còn bàng hoàng,” ông David Leal, 77 tuổi, nói. Ông đến làm việc với tư cách là người trông giữ xe nhưng nhận ra rằng có lẽ ông sẽ không có khách. Ông chỉ tay về phía con phố vắng vẻ, cách cung điện tổng thống Venezuela vài dãy nhà, nơi được canh gác bởi dân thường và quân đội có vũ trang.

Wilman Gonzalez cho thấy vết thương mà ông nói là do nhà ông bị trúng đạn trong chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, tại Catia La Mar, Venezuela, Chúa nhật, ngày 4 tháng 1 năm 2026.

“Cầu mong Chúa ban cho chúng ta sức mạnh”

Venezuela không xa lạ gì với những biến động chính trị, nhưng chiến dịch quân sự của Mỹ vào giữa đêm thứ Bảy đã đánh dấu một chương mới không có kịch bản sẵn có.

Tổng thống Mỹ Donald Trump ban đầu nói rằng Mỹ sẽ “điều hành” đất nước cho đến khi có sự ổn định, một nhận xét mà Ngoại trưởng Marco Rubio dường như đã rút lại vào Chúa nhật.

Trong các cuộc phỏng vấn, Rubio khẳng định Washington sẽ sử dụng việc kiểm soát ngành kỹ nghệ dầu mỏ của Venezuela để buộc nước này thay đổi chính sách, và gọi chính phủ hiện tại là bất hợp pháp. Quốc gia này sở hữu trữ lượng dầu thô đã được chứng minh lớn nhất thế giới.

“Chúng tôi muốn thấy Venezuela chuyển đổi thành một nơi hoàn toàn khác so với hiện tại. Nhưng rõ ràng, chúng tôi không kỳ vọng điều đó sẽ xảy ra trong 15 giờ tới”, Rubio nói.

Bộ trưởng Quốc phòng Vladimir Padrino López, cùng với các tướng lĩnh cấp cao, nói với người dân Venezuela rằng Maduro vẫn là nhà lãnh đạo hợp pháp. Tuy nhiên, nhiệm vụ tổng thống hiện thuộc về Phó Tổng thống Delcy Rodríguez, người mà tòa án tối cao đã ra lệnh đảm nhiệm vai trò tổng thống lâm thời.

Ông Rodríguez không đưa ra bình luận công khai nào vào Chúa nhật.

Nhóm quan chức chính phủ của Maduro yêu cầu trả tự do cho ông khỏi sự giam giữ ở New York, nơi phiên tòa đầu tiên của ông dự kiến diễn ra vào thứ Hai. Truyền thông nhà nước không phát sóng hình ảnh ông bị còng tay trên đất Mỹ.

Thay vào đó, người dân Venezuela đã nhìn thấy những hình ảnh đó trên mạng xã hội, và nhiều người không thể tin vào mắt mình.

“Cầu mong Chúa ban cho chúng ta sức mạnh để vượt qua những gì chúng ta đang trải qua. Tôi rất buồn. Ông ấy cũng là một con người”, bà Nely Gutiérrez, một người về hưu, nói trong nước mắt. “Họ đã còng tay ông ấy, và nếu ông ấy rơi vào tay đế quốc, không ai có thể cứu ông ấy khỏi đó, chỉ có Chúa, thậm chí cả Chúa cũng không thể. Ông ấy sẽ chết ở đó.”

Gutiérrez đã đi bộ đến nhà thờ nhưng thấy nó đóng cửa. Bà nói rằng bà sẽ cầu nguyện cho hòa bình ở Venezuela và cho Maduro. Bà từ chối trả lời liệu bà có bao giờ bỏ phiếu cho ông ấy hay không nhưng nói, “Lời Chúa dạy rằng hãy yêu thương kẻ thù của mình.”

Sợ ăn mừng

Ở Mỹ và một số quốc gia Mỹ Latinh, việc lật đổ Maduro đã được ăn mừng.

Ở Venezuela, khung cảnh lại khác, với một số người ủng hộ đốt cờ Mỹ và giơ cao các biển hiệu có dòng chữ “Gringo hãy về nước.”

Những người khác tạm thời kìm nén bất cứ cảm xúc chống Maduro nào. Công nhân xây dựng Daniel Medalla cho biết người dân không dám ăn mừng vì sợ bị chính phủ đàn áp.

“Chúng tôi đã mong chờ điều đó,” Medalla, 66 tuổi, nói về sự ra đi của Maduro.

Những ký ức về cuộc đàn áp của chính phủ sau cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, mà Maduro tuyên bố đã thắng bất chấp bằng chứng đáng tin cậy cho thấy ông đã thua với tỷ lệ hơn 2 chọi 1, vẫn còn tươi mới. Các cuộc biểu tình đã khiến 28 người chết, 220 người bị thương và ít nhất 2,000 người bị bắt giữ, theo số liệu chính thức.

Sự hiện diện của cảnh sát và quân đội trên khắp Caracas vào Chúa nhật đáng chú ý vì quy mô nhỏ hơn so với một ngày bình thường. Binh lính đã cố gắng dọn dẹp khu vực căn cứ không quân bị cháy cùng với ít nhất ba xe buýt chở khách trong cuộc tấn công của Mỹ.

Trong các cuộc phỏng vấn, Rubio nói rằng không có lực lượng Mỹ nào trên mặt đất ở Venezuela nhưng không loại trừ khả năng sẽ có thêm các cuộc tấn công khác ở đó.

“Đây là tất cả những gì chúng ta còn lại: Đống đổ nát.”

Wilman González lục lọi đống đổ nát và đồ đạc vỡ vụn phủ kín sàn nhà của mình ở bang ven biển La Guaira vào Chúa nhật.

Ông im lặng, thương tiếc tất cả những gì ông đã mất một cách bất ngờ vào sáng sớm thứ Bảy khi một cuộc tấn công của Mỹ làm sập bức tường căn hộ của ông. Vụ nổ đã giết chết người dì 80 tuổi của ông, Rosa Elena González, khi bà đang ngủ.

Gia đình vội vàng đưa bà đến bệnh viện, nơi các nhân viên y tế cố gắng cung cấp oxy cho bà, nhưng González nói rằng họ không thể làm gì được.

Wilman Gonzalez cho thấy vết thương mà ông nói là do nhà mình bị trúng đạn trong chiến dịch quân sự của Mỹ nhằm bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro, tại Catia La Mar, Venezuela, Chúa nhật, ngày 4 tháng 1 năm 2026.

Các quan chức Venezuela cho biết chiến dịch hôm thứ Bảy đã khiến nhiều thường dân và binh sĩ thiệt mạng. Tuy nhiên, họ chưa công bố con số thương vong, và văn phòng báo chí của chính phủ đã không trả lời nhiều yêu cầu.

Giờ đây, với những mũi khâu quanh khóe mắt thâm tím, González chỉ còn biết nhìn chằm chằm vào lỗ hổng lớn trên tường nhà mình.

“Đây là tất cả những gì chúng tôi còn lại: đống đổ nát,” ông nói.

González đã lên tiếng với sự giận dữ không chỉ vì tất cả những gì ông đã mất, mà còn vì cuộc khủng hoảng kinh tế và chính trị ngày càng trầm trọng mà Venezuela đã phải gánh chịu trong nhiều năm, và một chính phủ mà ông cho rằng đã ngừng làm việc vì lợi ích của người dân.

“Chính phủ có thể bỏ tù tôi nếu họ muốn, nhưng tôi đang nói về thực tế của đất nước mà chúng ta đang sống,” González nói. “Điều chúng ta muốn là một chính phủ tốt cho tất cả người dân Venezuela, chứ không chỉ một số ít.”
 
Venezuela Sau Maduro
Vũ Văn An
20:46 05/01/2026

Cuộc Trò Chuyện Với Francisco Rodríguez

Một đơn vị phòng không bị phá hủy sau cuộc tấn công của Hoa Kỳ vào Venezuela, Caracas, tháng 1 năm 2026. Leonardo Fernandez Viloria / Reuters


Sáng sớm ngày 3 tháng 1, lực lượng Hoa Kỳ đã tấn công Caracas, bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro và vợ ông, và đưa họ ra khỏi đất nước. Chiến dịch giải cứu này kết thúc nhiều tháng gây áp lực quân sự của Hoa Kỳ đối với chế độ Maduro. Maduro sẽ bị giam giữ tại thành phố New York, nơi ông phải đối diện với các cáo buộc liên bang về ma túy và vũ khí. Trong một cuộc họp báo hôm thứ Bảy, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho biết ông sẵn sàng tấn công Venezuela một lần nữa và Washington sẽ “điều hành đất nước” vô thời hạn.

Để hiểu rõ hơn điều này có ý nghĩa gì đối với Venezuela, Hoa Kỳ và khu vực, tạp chí Foreign Affairs đã có cuộc phỏng vấn với Francisco Rodríguez, người từng giữ chức vụ Trưởng ban Tư vấn Kinh tế và Tài chính của Quốc hội Venezuela từ năm 2000 đến năm 2004. Ông Rodríguez cũng từng là Trưởng nhóm Nghiên cứu của Văn phòng Báo cáo Phát triển Con người của Liên Hợp Quốc từ năm 2008 đến năm 2011 và là Chuyên gia Kinh tế trưởng khu vực Andes tại Ngân hàng Bank of America từ năm 2011 đến năm 2016. Ông là tác giả của ba cuốn sách về Venezuela và hiện là Nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách và là giáo sư tại Đại học Denver. Ông Rodríguez đã có cuộc trò chuyện với Biên tập viên cấp cao Daniel Block vào chiều thứ Bảy. Cuộc trò chuyện đã được biên tập lại cho ngắn gọn và rõ ràng hơn.

Tình hình chính trị hiện tại ở Venezuela như thế nào?

Cấu trúc chính phủ Venezuela do Maduro thiết lập vẫn đang nắm quyền. Chế độ của ông vẫn kiểm soát quân đội. Họ kiểm soát lực lượng an ninh. Phó tổng thống của ông, Delcy Rodríguez, đã kế nhiệm ông. Nói cách khác, những gì đã xảy ra rất giống với những gì xảy ra khi có vụ ám sát một nhà lãnh đạo chính trị. Bạn chặt đầu, nhưng bộ máy vẫn tiếp tục nắm quyền kiểm soát.


Giờ đây, liệu cấu trúc này có tồn tại được lâu hay không vẫn chưa chắc chắn. Trong cuộc họp báo hôm thứ Bảy, Trump đã ngầm báo hiệu rằng ông sẽ tiến hành một chiến dịch quân sự khác nếu Rodríguez không hợp tác với Hoa Kỳ. Trump muốn Washington điều hành đất nước, vì vậy tôi đoán rằng ông ấy sẽ thiết lập một nhóm nào đó để gây ảnh hưởng lên Venezuela và yêu cầu chính phủ Venezuela đáp ứng các yêu cầu khác nhau của họ.

Liệu chính phủ Venezuela có thực sự chấp nhận kiểu thỏa thuận đó không?

Chắc chắn sẽ có một bộ phận trong chính phủ nói rằng, "Chúng tôi sẽ chống lại." Nhưng Hoa Kỳ đã chứng minh rằng các mối đe dọa quân sự của họ là đáng tin cậy. Và những yêu cầu của Trump thực ra có thể dễ chấp nhận hơn đối với Rodríguez so với vẻ bề ngoài ban đầu. Khi ông ta nói rằng Washington sẽ "điều hành đất nước", ông ta có lẽ đang nói nhiều nhất về việc đưa các công ty Mỹ trở lại và để Hoa Kỳ kiểm soát dầu mỏ của Venezuela. Rodríguez có thể thực hiện điều đó. Trên thực tế, Maduro đã cố gắng đạt được một thỏa thuận như vậy vào năm 2025. Ông ta đã đưa ra một lời đề nghị với Trump, trong đó ông ta nói một cách hiệu quả rằng, "Ông có thể có bất cứ thứ gì ông muốn liên quan đến ngành kỹ nghệ dầu mỏ của chúng tôi."

Tất nhiên, Trump đã không chấp nhận điều đó từ Maduro. Tại sao ông ta lại sẵn sàng hợp tác với Rodríguez trong một thỏa thuận tương tự?

Maduro đã trở nên hoàn toàn độc hại—hiện thân của một nhà độc tài tàn ác. Điều Trump dường như đang nói bây giờ là ông ta sẵn sàng làm điều này với một chính phủ hậu Maduro, ngay cả khi chính phủ đó do chính người của Maduro lãnh đạo. Tôi thấy thật thú vị khi Hoa Kỳ dễ dàng bắt giữ Maduro và vợ ông ta khi họ đang ngủ. Điều đó cho thấy rõ ràng có sự thông đồng nội bộ nào đó từ lực lượng Venezuela đang bảo vệ ông ta. Điều đó không có nghĩa là toàn bộ chế độ đã phản bội Maduro. Nhưng nó cho thấy đây có thể là một cuộc đảo chính cung đình. [Ngoại trưởng] Marco Rubio đã có cuộc nói chuyện với Rodríguez, và Trump nói rằng ông nghĩ Rodríguez sẵn sàng làm những gì cần thiết để, theo lời Trump, “làm cho Venezuela vĩ đại trở lại”. Và đáng ngạc nhiên, Trump nói rằng María Corina Machado – lãnh đạo phe đối lập đứng sau thất bại bầu cử của Maduro năm ngoái – không có đủ sự tôn trọng cần thiết để lãnh đạo đất nước. Vì vậy, Trump dường như nghĩ rằng ông có thể hợp tác với chính phủ hiện tại của Venezuela để đáp ứng các yêu cầu của Hoa Kỳ về an ninh dầu mỏ và an ninh quốc gia.

Tuy nhiên, chế độ có thể không sẵn lòng đáp ứng các yêu cầu của Trump. Có những quan chức chính phủ khác có thể phản đối bất cứ sự nhượng bộ nào. Trong trường hợp đó, Trump có thể quyết định rằng ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tăng cường áp lực hơn nữa. Các cuộc tấn công quân sự và cuối cùng là một cuộc xâm lược trên bộ. Ông Trump rõ ràng đã đầu tư rất nhiều vào chiến dịch này, và giờ ông ấy tuyên bố đó là một thành công lớn. Khó có thể thấy tổng thống lùi bước nếu ông ấy không kiểm soát được ngành kỹ nghệ dầu mỏ. Tôi nghĩ rằng dù thế nào đi nữa, chúng ta sẽ chứng kiến một kịch bản trong đó các công ty Mỹ sẽ điều hành ngành kỹ nghệ dầu mỏ của Venezuela như thể đó là một vùng bảo hộ của Hoa Kỳ.

Giả sử điều đó xảy ra: Caracas tiếp tục kháng cự và có một cuộc xâm lược. Ông nghĩ điều gì sẽ xảy ra?

Tôi nghĩ rằng những gì chúng ta thấy vào cuối tuần này cho thấy rằng một cuộc xâm lược trên bộ vào Venezuela có thể không quá khó khăn đối với Hoa Kỳ, xét về mặt quân sự. Lực lượng vũ trang Venezuela đã không chứng tỏ khả năng kháng cự hoặc tạo ra bất cứ mối nguy hiểm thực sự nào đối với lực lượng Hoa Kỳ. Nhưng điều đó không có nghĩa là việc chiếm đóng đất nước này sẽ dễ dàng.

Venezuela có diện tích đất rộng lớn, dân số đông và nhiều nhóm bán quân sự và tội phạm hoạt động mạnh. Đó là một nơi có thể dễ dàng rơi vào tình trạng hỗn loạn. Bạn có thể tưởng tượng một thế giới nơi Washington lật đổ chính quyền Venezuela, chỉ để các thành phần trong quân đội Venezuela thành lập một phong trào du kích cùng với một số nhóm du kích Colombia đang hoạt động trong nước. Tình hình rất dễ dẫn đến nội chiến.

Ông nghĩ người dân Venezuela cảm thấy thế nào về các hoạt động của Washington?

Trước hết, tôi không nghĩ rằng việc Hoa Kỳ can thiệp vào một quốc gia khác và bắt cóc lãnh đạo của nước đó, dù lãnh đạo đó có độc ác đến đâu, là một kết quả tốt. Tôi không nghĩ đó là một chiến lược chính sách tốt. Nó làm suy yếu một số quy tắc cơ bản chi phối quan hệ giữa các quốc gia và do đó làm cho thế giới trở nên nguy hiểm hơn.

Tuy nhiên, người dân Venezuela không thích Maduro, và hầu hết họ có lẽ đều vui mừng khi thấy ông ta ra đi. Chúng ta đã thấy một số dấu hiệu tự phát của người dân ăn mừng việc ông ta bị lật đổ. Hiện tại, tình hình rất căng thẳng bởi vì, đúng là Maduro đã ra đi, nhưng chế độ của ông ta vẫn nắm quyền, và điều quan trọng cần nhớ là Maduro có những người ủng hộ trung thành. Nhưng người dân Venezuela đã trải qua một cuộc khủng hoảng khủng khiếp. Đất nước đã mất gần ba phần tư GDP. Tám triệu người Venezuela đã bỏ trốn. Vì vậy, tôi nghĩ rằng đa số người Venezuela đã mệt mỏi và muốn tìm lối thoát, và đại đa số sẽ hoan nghênh việc khép lại chương này.

Liệu Venezuela có thể chuyển đổi sang chế độ dân chủ?

Điều đó phụ thuộc vào việc chúng ta hiểu dân chủ là gì. Tôi không nghi ngờ gì rằng bất cứ chính phủ nào giám sát sự phục hồi kinh tế đều có thể thắng cử ở Venezuela. Và có một kịch bản trong đó Venezuela hiện đang có được sự phục hồi như vậy. Nếu nhà nước khôi phục sản lượng dầu mỏ, điều này hoàn toàn có thể xảy ra với sự hỗ trợ của Mỹ và việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt, Venezuela có thể trải nghiệm tốc độ tăng trưởng cao, hai chữ số trong vài năm. Ước tính của tôi, trùng khớp với ước tính của các nhà kinh tế khác, bao gồm cả những người làm việc cho Machado, là GDP bình quân đầu người tính bằng đô la Mỹ của Venezuela có thể tăng gấp ba lần trong thập niên tới. Vì vậy, nếu chính phủ Venezuela đạt được thỏa thuận với Hoa Kỳ về việc dỡ bỏ các lệnh trừng phạt và hàng tỷ đô la được đầu tư vào việc phục hồi ngành kỹ nghệ dầu mỏ của Venezuela, bất cứ chính phủ nào nắm quyền cũng có thể dễ dàng giành chiến thắng trong các cuộc bầu cử tự do.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Venezuela sẽ trở thành một nền dân chủ thực sự. Các chính phủ dễ dàng tổ chức bầu cử nếu họ biết chắc mình sẽ thắng vì nền kinh tế đang phát triển tốt. Nền dân chủ thực sự đòi hỏi một tình huống mà các cuộc bầu cử không chỉ được tổ chức khi thuận tiện cho đương nhiệm – và đó là một tiêu chuẩn cao hơn. Điều đó có nghĩa là một hệ thống chính phủ nơi quyền lực có thể và thực sự chuyển giao giữa các đảng đối lập để đáp ứng ý chí của người dân. Và tôi không lạc quan rằng chúng ta sẽ có được điều đó. Thay vào đó, chúng ta có thể sẽ có một tình huống trong đó chính phủ, dù do Rodríguez, Machado hay một nhân vật nào khác đứng đầu, về cơ bản đều phục tùng Hoa Kỳ. Chúng ta sẽ có Hoa Kỳ, thông qua sức mạnh quân sự, quyết định ai là người nắm quyền.

Hãy nói về phe đối lập của Venezuela. Nhiều lãnh đạo phe đối lập đã yêu cầu Hoa Kỳ can thiệp. Giờ thì Hoa Kỳ đã can thiệp. Nhưng như ông đã lưu ý trước đó, Trump nói rằng ông không nghĩ Machado có đủ sự tôn trọng cần thiết để lãnh đạo. Bà ấy và phong trào của bà ấy có những lựa chọn nào?

Machado thực sự phụ thuộc vào Hoa Kỳ. Bà ấy không có sự ủng hộ của một lực lượng nổi dậy hay các chiến binh nổi loạn sẵn sàng nắm quyền. Bà ấy có sự ủng hộ của đa số người dân Venezuela, nhưng sự ủng hộ đó, hơn bất cứ điều gì khác, là sự phản đối Maduro. Điều bà ấy có là Washington, và Trump đã rút tấm thảm khỏi chân bà ấy.

Giờ đây, Machado và phe đối lập có thể cố gắng chuẩn bị cho cuộc bầu cử tiếp theo ở Venezuela. Nhưng điều đó có thể mất một thời gian dài, bởi vì một lần nữa, Trump không nói về bầu cử. Ông ấy đang nói về việc Hoa Kỳ điều hành đất nước cho đến khi tình hình ổn định. Vì vậy, ngoài việc tiếp tục vận động để hiến pháp Venezuela được tôn trọng và kết quả bầu cử được công nhận, hoặc tổ chức bầu cử lại và cạnh tranh... Trong bối cảnh đó, Machado và phe đối lập không có nhiều lựa chọn.

Ông nghĩ các quốc gia khác sẽ phản ứng như thế nào trước hành động của Washington?

Chúng ta đã thấy một số tuyên bố, và theo những đường lối tư tưởng dễ đoán. Chúng ta đã thấy một số biểu hiện ủng hộ từ các nhà lãnh đạo trung hữu và cánh hữu. Chúng ta đã thấy sự lên án mạnh mẽ từ các chính phủ cánh tả như Cuba. Nhưng chúng ta cũng đã thấy các chính phủ trung tả lên án hành động của Mỹ, chẳng hạn như Tổng thống Brazil Luiz Inácio Lula da Silva và Tổng thống Chile sắp mãn nhiệm Gabriel Boric - mặc dù Boric từng chỉ trích Maduro. Cuộc tấn công này đi ngược lại mạnh mẽ với ý tưởng cơ bản về quyền tự quyết, vì vậy tôi nghĩ nó sẽ gây ra một sự phản đối đáng kể.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo trong khu vực và trên toàn thế giới biết rằng họ phải cẩn thận để không làm phật lòng Trump. Họ đang cố gắng giải quyết các vấn đề của riêng mình, bao gồm cả các vấn đề song phương với Hoa Kỳ. Họ biết rằng nếu bạn làm phật lòng Trump, Washington có thể quyết định áp thuế hoặc không ký kết thỏa thuận thương mại mà bạn đang nỗ lực đàm phán. Vì vậy, chúng ta cũng sẽ nhận được một số phản hồi tương tự như những gì chúng ta đã nhận được từ Liên minh châu Âu và một số chính phủ châu Âu sáng nay, những phản hồi này khá dè dặt và được diễn đạt bằng ngôn ngữ ngoại giao.

Theo ông, Hoa Kỳ nên làm gì để giúp đỡ Venezuela trong thời gian tới, khi Maduro đã ra đi? Liệu có lý do nào để lạc quan không?

Việc Trump nói rằng phe đối lập hiện không thể điều hành đất nước là một quyết định thận trọng. Machado và các đồng minh của bà đã ủng hộ việc bỏ tù gần như toàn bộ lãnh đạo quân sự và chính trị của Venezuela. Vì vậy, tôi nghĩ rằng nếu Trump chỉ đơn giản là đưa Machado lên nắm quyền, rủi ro sẽ là tình trạng mất kiểm soát và hỗn loạn. Nó cũng có thể dẫn đến nội chiến, khi các sĩ quan quân đội hiện tại bị lật đổ sẽ chống lại chính phủ thay vì mạo hiểm vào tù.

Thay vào đó, và như tôi đã lập luận trong bài viết trên tạp chí Foreign Affairs, điều mà Hoa Kỳ nên làm là thúc đẩy một loại thỏa thuận nào đó giữa nhà lãnh đạo mới [Rodríguez] và phe đối lập dẫn đến một thỏa thuận chia sẻ quyền lực, trong đó họ xây dựng các thể chế để cùng tồn tại. Trump gợi ý trong cuộc họp báo rằng cần phải có một khoảng thời gian trước khi có thể có một quá trình chuyển giao quyền lực đúng đắn. Và tôi nghĩ điều này có một phần sự thật, đó là việc tổ chức bầu cử quá sớm có thể tạo ra nhiều vấn đề hơn là giải quyết được. Nếu Rodríguez và chính phủ Hoa Kỳ sử dụng những tháng tới để xây dựng các hệ thống điều tiết cạnh tranh và bảo vệ những người thua cuộc trong bầu cử, đó sẽ là một nền tảng vững chắc hơn nhiều cho một quá trình chuyển đổi dân chủ bền vững ở Venezuela.

Nhưng kết quả tích cực như vậy rất hiếm khi xảy ra do hành động quân sự. Việc xây dựng nhà nước từ bên ngoài thường dẫn đến sự bất ổn. Và Trump dường như đang nhắm mục tiêu cuộc tấn công này không phải vào dân chủ, mà là vào dầu mỏ. Đó là một sai lầm nghiêm trọng. Việc yêu cầu Venezuela giao nộp tài nguyên dầu mỏ cho Hoa Kỳ sẽ tạo ra mức độ thù địch rất lớn trong xã hội Venezuela. Điều này thậm chí có thể khiến phe đối lập Venezuela thực sự bất mãn—đặc biệt nếu Washington hợp tác với Rodríguez và không thúc đẩy bất cứ cải cách chính trị nào trong nước. Phe đối lập hy vọng sẽ lật đổ chế độ độc tài ở Venezuela và giành được tự do và quyền tự chủ cho người dân Venezuela. Giờ đây, họ có thể phải đối diện với một hệ thống trong đó chế độ Maduro vẫn nắm quyền, và nước này đã ký kết một thỏa thuận dầu mỏ với Hoa Kỳ. Đó là điều trái ngược hoàn toàn với những gì họ mong muốn.